Đăng bởi Để lại phản hồi

MỘT LÚC NÀO ĐÓ TRONG ĐỜI …

Ngủ một giấc tỉnh dậy, con người ta chẳng còn sợ cô đơn mà chỉ lo cơm áo gạo tiền.

Khi còn bé ta luôn không hiểu, tại sao bố mẹ có thể thức dậy sớm như vậy. Giờ lớn lên mới biết, đánh thức họ không phải là đồng hồ báo thức, mà là cuộc sống và trách nhiệm.

Nào có năm tháng tĩnh lặng, chẳng qua là có người mang gánh nặng thay bạn bước đi mà thôi…

Vì vậy, nhất định bạn phải cố gắng. Không chỉ vì bản thân mình sống đời thoải mái mà còn để bảo vệ gia đình mình.

Gánh vác, bảo vệ tổ ấm của mình khi cha mẹ đã bạc đầu. Đừng để đến lúc cha mẹ già yếu mà bản thân vẫn chưa làm nên trò trống gì cho đời.

Thế nên, cho dù trời có sụp xuống, cũng nhất quyết mặc kệ xây xát đầy mình mà đứng lên. Quyết không gục ngã, quyết không bỏ cuộc bạn nhé!

Nguồn: ảnh và bài viết sưu tầm

Đăng bởi Để lại phản hồi

TẠI SAO RẤT NHIỀU BẠN BÈ ĐANG THÂN THIẾT LẠI ĐỘT NGỘT TUYỆT GIAO?

CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT

A không thích ăn trứng gà, mỗi lần mẹ để phần cơm có trứng gà, A đều sẽ đưa nó cho B ăn.

Lúc đầu, B rất biết ơn, nhưng lâu dần B lại coi nó như một thói quen. Mà đã quen rồi, sẽ coi chuyện A để phần trứng gà cho mình như chuyện hiển nhiên.

Vì vậy, đến một ngày nọ, A gặp được C – một cô bé mồ côi trong xóm, nên đưa trứng gà cho C ăn, B thấy vậy liền cảm thấy không vui.Cô ấy đã quên rằng những quả trứng này vốn dĩ là của A, A có quyền muốn cho ai thì cho.

Nhưng B không nghĩ vậy, cô tìm A cãi nhau một trận. Hai người càng ngày càng cãi nhau dữ dội hơn, đến cuối cùng dẫn đến tuyệt giao…

CÂU CHUYỆN THỨ HAI

Một năm nọ, mùa hè trở nên vô cùng nóng bức, vì thế một nhóm người rủ nhau ra bờ sông chơi. Một cô gái trong nhóm người vô tình làm rớt chiếc giày xuống sông khi đang nghịch nước.

Đường trên bờ lại chỉ toàn những viên đá sỏi vừa sắc nhọn vừa bị nắng chiếu nóng hổi, bọn họ còn phải đi cả đoạn đường dài. Thế nên cô gái mới quay sang nhờ người khác giúp đỡ vớt chiếc giày vừa lỡ làm rơi xuống, nhưng chẳng có ai chịu giúp đỡ cả.

Cô gái cảm thấy những người bạn của mình là kẻ vô tình vô nghĩa, chơi với nhau tình nghĩa bao nhiêu năm, vậy mà nhờ họ giúp đỡ một việc nhỏ lại chỉ biết khoanh tay đứng nhìn.

Sau đó, một chàng trai đi ngang qua con đường này nhìn thấy cô gái kia đang giận dỗi ngồi một mình bên dòng sông liền đến hỏi thăm. Sau khi biết chuyện, anh ta đã đưa đôi giày của mình cho cô gái, đồng thời nói với cô ấy, không có ai có nghĩa vụ phải giúp đỡ bạn cả.

Có nhiều khi, bạn đã quen với việc người khác đối xử tốt với mình. Do đó cứ ngộ nhận rằng điều đó là đương nhiên, cho đến một ngày nào đó họ không còn đối xử tốt với bạn nữa, bạn lại cảm thấy tủi thân, tức giận.

Nhưng thực ra, không phải người đó bỗng nhiên trở nên xấu xa, mà là vì chúng ta có thói quen có rồi lại càng muốn được nhiều hơn. Quen với việc nhận lấy, mà quên đi việc phải cảm ơn.

CÂU CHUYỆN THỨ BA

Vào một buổi tối mát mẻ, có một chú cừu nhỏ đang chơi một mình trên sườn đồi thì đột nhiên có một con sói núp từ lùm cây lao ra muốn ăn thịt chú cừu.

Chú cừu vội nhảy lên, liều mạng dùng sừng đâm vào người nó, sau đó kêu to lên cầu cứu bạn bè.

Con bò đang ngồi trong bụi rậm liếc nhìn sang, thấy đằng kia là một con sói liền bỏ chạy. Cô bé ngựa thường chơi chung với nó cúi đầu nhìn xuống thấy đó là con sói hung hăng nên cũng liền chạy đi.

Chú lừa hàng xóm hành động có hơi chậm một chút, nó dừng lại nhìn một lúc lâu mới nhận ra bạn mình đang bị sói ngắm đến, liền cúi đầu lén chạy xuống đồi, lúc đi ngang qua lợn rừng còn kêu nó chạy theo mình. Cả hai chạy còn nhanh hơn con thỏ đã chạy trước, như hai mũi tên vụt xuống dưới sườn đồi.

Chỉ có con chó dưới núi nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết của chú cừu liền vội vã chạy lên đồi, nhảy từ đám cỏ đến chỗ sói và cắn vào cổ nó một phát thật đau.

Con sói kêu lên một tiếng đau đớn, chú cừu nhân lúc này vội cùng chó tháo chạy.Khi chú cừu về đến nhà thì những người bạn mới lục tục kéo đến.

Bò nói: “Sao em không gọi anh? Cái sừng của anh chỉ cần lủi một cái có thể đâm thủng ruột con sói chết tiệt đó rồi!”

Ngựa bảo: “Đáng lẽ cậu nên gọi tớ mới đúng. Móng ngựa của tớ có thể đá mẻ đầu con sói đó.”

Heo hùa theo: “Đúng đó, mày cũng không gọi tao? Tao chỉ cần kêu lên con sói kia đã sợ hãi mà rơi xuống đồi luôn rồi.”

Con thỏ chạy đầu tiên cũng quay sang quở trách: “Ngốc thật, tui chạy nhanh như vậy, ông mà nhờ tui, tui đã chạy xuống báo làng xóm lên giúp rồi.”

Trong cái nhóm đang bàn cãi hỗn loạn này, chỉ có duy nhất CHÓ không có mặt

Tình bạn chân chính, không cần những lời hoa mỹ đến bào chữa hay cứu vãn, mà chỉ cần lúc quan trọng họ có thể giơ một tay ra giúp đỡ. Những người suốt ngày vây quanh bạn, cùng bạn đi ăn đi uống, nhậu nhẹt, vui chơi, xem phim, ca hát… chưa chắc là bạn chân chính.

Muốn tìm được những người bạn chí cốt và thật lòng thực sự chẳng hề dễ dàng gì!

Cùng nhau làm bạn 1 năm, thật không dễ.

Kiên trì làm bạn 2 năm, thật đáng quý trọng.

Có thể chia sẻ vui buồn suốt 3 năm, thật là điều kì diệu.

Cùng nhau vượt qua 5 năm hoạn nạn, mới là tri kỉ.

10 năm nghèo khó không rời không bỏ, là người bạn được định sẵn trong sinh mệnh.

Nếu đã không bỏ không rời suốt tận 20 năm, đây chính là người thân không cùng dòng máu của bạn.

Trong thời đại hay thay đổi như ngày nay, hãy chú ý nhiều một chút đến bạn bè xung quanh, tìm hiểu nhiều hơn về họ, bớt tính toán đi, học cách biết ơn, đồng thời cố gắng giữ chặt những người bạn chân chính, đừng vì những mâu thuẫn nhỏ mà làm mất đi họ.

Theo: Báo Dân Sinh

Tranh minh họa: Henn Kim

Đăng bởi Để lại phản hồi

VÌ SAO KHI TRƯỞNG THÀNH, CHÚNG TA LẠI TRỞ NÊN KHÔNG VUI VẺ?

Quy luật : 100-99=0.

Có một câu trả lời nhận được rất nhiều lượt like rằng: “Một người sống không vui vẻ, thường là vì dục vọng lớn hơn năng lực.”

Tôi từng đọc qua một công thứ kinh điển như này: Mức độ đau buồn của bạn = dục vọng – năng lực. Giải sử năng lực của bạn 99 điểm, nhưng bạn lại luôn có cái khát khao 100 điểm, khi khát khao và năng lực không tương xứng, bạn sẽ luôn sống trong buồn bã, mệt mỏi, lúc này, giá trị hạnh phúc của bạn sẽ bằng 0.

Khi còn nhỏ, chúng ta đều sống rất hạnh phúc, một món đồ chơi mới, một bộ quần áo mới, có thể khiến chúng ta vui vẻ cả ngày. Sau khi lớn lên, dù bản thân có năng lực kiếm tiền, quần áo trong tủ nhiều không kể siết, nhưng chúng ta vẫn cứ không hài lòng.

Ngày đi học, chỉ cần có một chiếc xe đạp thôi đã hạnh phúc lắm rồi. Nhưng sau khi đi làm, mua được nhà được xe rồi vẫn chưa thỏa mãn, luôn nghĩ cách làm sao để đổi nhà to hơn, mua chiếc xe đắt tiền hơn.

Cuộc sống chính là như vậy, ngay từ khi bắt đầu, ngưỡng hạnh phúc của chúng ta đã rất thấp. Càng trưởng thành, thứ chúng ta muốn càng nhiều, khi năng lực không xứng với khát khao, phiền não sẽ ngày một nhiều hơn.

Trong một cuốn sách có tên “Giải nhân di” có viết như này: Cả ngày bôn ba vì miếng ăn, ăn no một chút liền nghĩ tới quần áo. Ăn mặc đã được thỏa mãn, liền nghĩ tới dung mạo vợ xinh. Lấy được vợ sinh đẻ con rồi, lại hận sao đất đai ít ỏi quá. Mua được đất đai rộng lớn rồi, lại thấy sân rộng vậy mà lại quá ít xe…

Khát khao, mong muốn của con người là thứ không thể được thỏa mãn, ban đầu chỉ muốn ngày đủ ba bữa, sau lại mong nhà cao cửa rộng, thăng chức tăng lương… Một người nếu không thể kiểm soát được khát khao của mình, đau buồn sẽ kéo đến, ngày này qua ngày khác, vĩnh viễn không bao giờ dừng. Con người, một khi để dục vọng khống chế thì cả đời sẽ chỉ là con trâu con ngựa, chỉ khi biết thỏa mãn, chúng ta mới có được niềm vui thực sự. Đừng để khát khao, dục vọng của bạn cao hơn năng lực của bạn.

Đăng bởi Để lại phản hồi

TRÂN TRỌNG NHÂN DUYÊN

Mỗi ngày gặp rất nhiều người khác nhau.

Có người trở thành bạn bè;

Có người trở thành khách qua đường;

Có người đồng hành một đời;

Có người đi chung một đoạn đường;

Gặp nhau vốn là duyên phận.;

Cảnh đẹp không thường có, hoa đẹp không thường nở, hoa lá cỏ cây nào rồi cũng có ngày tàn lụi theo năm tháng. Vì thế hãy trân quý những gì đang hiện hữu trước chúng ta, đừng để bản thân sau cùng phải tiếc nuối.

Đăng bởi Để lại phản hồi

NHẬT KÝ SAU KHI CHẾT

Chuyên mục: Trúc Thư cho tâm hồn.
NHẬT KÝ SAU KHI CHẾT
Bạn có bao giờ đi đám tang một ai đó và tự hỏi? Rồi một ngày nào đó khi chúng ta già, ta sẽ là người tiếp theo? Hành trình sau đó của ta sẽ thế nào?
Đọc Nhật Ký sau khi chết khiến người ta phải suy ngẫm.
Http://tructhu.vn/
Nguồn: ảnh và nội dung sưu tầm
——-

NHẬT_KÝ_SAU_KHI_CHẾT

– Vào một ngày, khi ta không còn nữa, đứng cạnh thân xác đang nguội lạnh, cứng đờ ta đã thấy… Người ghét ta, nhảy múa vui mừng, người thương ta, nước mắt rưng rưng.

– Ngày Động Quan, thân thể ta nằm sâu dưới lòng đất. Người ghét ta, nhìn nấm mộ niềm vui hiện rõ. Người thương ta, chẳng nỡ quay đầu nhìn lần cuối.

– Ba tháng sau, thân xác ta đang dần trương sình, bốc mùi hôi thối, thuở còn sống ta vô cùng ghét côn trùng, giờ đây giòi bọ đang nhăm nhi cái thân mà ta cả đời nâng niu, tàn sát sinh mạng để cung phụng cho nó đủ thức ngon, mặc đẹp, đắp vào bao nhiêu tiền của.

– Một năm Sau: Thân thể của ta đã rã tan…nấm mộ của ta mưa bay gió thổi. Ngày giỗ ta, họ vui như trẩy hội, mở tiệc hội họp ca nhạc, ăn uống linh đình. Người ghét ta, lâu lâu trong buổi trà dư tửu hậu nhắc đến tên ta…họ vẫn còn bực tức. Người thương ta, khi đêm khuya vắng lặng, khóc thầm rơi lệ tìm ai bày tỏ.

– Vài năm sau: Ta không còn thân thể nữa, chỉ còn lại một ít xương tàn. Người ghét ta, chỉ nhớ mơ hồ tên ta, họ đã quên mất gương mặt của ta. Người yêu thương ta, khi nhớ về ta có chút trầm lặng. Cuộc sống xô bồ dần dần làm phai mờ đi tất cả.

– Vài Chục Năm Sau…nấm mộ của ta hoang tàn không người nhang khói, quan tài nơi ta nằm đã mục nát, chỉ còn một mảng hoang vu. Người ghét ta, đã già lú cũng quên ta rồi. Người yêu thương ta, cũng tiếp bước ta đi vào nấm mộ.

– Đối Với Thế Giới Này…Ta đã hoàn toàn trở thành hư vô, không ai biết ta từng tồn tại, bạn bè, đồng nghiệp, người thân, mỗi người một nơi, kẻ già, người chết, những gì ta dùng đã mất, những gì ta để lại rơi vào tay kẻ khác. Ta phấn đấu, hơn thua, tranh giành cả đời, cũng không mang theo được nhành cây ngọn cỏ. Tiền tài, gia sản mà ta cố giữ, cố thủ đoạn mưu mô để có cũng không mang được một phần hư danh, vinh dự hão huyền nào.

– Ta nhận ra sống trên đời này, bất luận là giàu sang phú quý hay bần tiện nghèo nàn. Khi nhắm mắt, xuôi tay phải bỏ lại tất cả, trả hết cho đời. Cái mang theo được, chính là cái ta đã cho đi là đạo đức là thiện lương. Bất giác có chút ân hận, lòng lâng lâng một nỗi buồn khó tả, cứ da diết, da diết mãi không thôi. Bao nhiêu phồn hoa, thoáng qua phút chốc.

Trăm năm sau, chỉ còn lại một nấm mộ vô danh. Cuộc đời như nước chảy hoa trôi, lợi danh như bóng mây chìm nổi, chỉ có tình thương ở lại đời🙏

Đã biết chốn này là quán trọ
Hơn thua hờn oán để mà chi
Thử ra ngồi xuống bên phần mộ
Hỏi họ mang theo được những gì

📙Nhà sách Trúc Thư – Blog Trúc Thư
🌞Nơi chia sẻ tri thức và lan toả những điều tích cực. Đọc lại tất cả bài viết tại
1/ Website:
🌎http://tructhu.vn/
2/ Fanfage
🌎http://facebook.com/tructhu.vn
🌎http://facebook.com/nhasachTrucThu

Đăng bởi Để lại phản hồi

THẤY GÌ QUA MỘT BỨC ẢNH

👉1. Không tiền, không kiến thức sẽ không thấy được những gì tốt đẹp cuộc sống ở bên ngoài.

👉2. Có vừa đủ tiền , vừa đủ kiến thức, mới thấy toàn bộ giá trị đẹp đẽ của thế giới và sẽ cảm thấy hạnh phúc , vững vàng trên đường đời.

👉3. Chỉ có kiến thức thôi, mà không có tiền , thì chỉ nhìn được 1 phần tốt đẹp ở thế giới bên ngoài.

👉4. Có quá nhiều tiền, mà không có kiến thức, cũng không thấy được giá trị đẹp đẽ của cuộc sống, trừ khi họ chịu cúi xuống thôi.

Nguồn Sưu tầm

http://tructhu.vn/truc-thu-cho-tam-hon

Đăng bởi Để lại phản hồi

IM LẶNG LÀ 1 LOẠI TRÍ TUỆ, LOẠI CẢNH GIỚI CAO CỦA TU DƯỠNG

Im lặng là một loại trí tuệ

Chuyên mục: Trúc Thư cho tâm hồn
*** IM LẶNG LÀ 1 LOẠI TRÍ TUỆ, LOẠI CẢNH GIỚI CAO CỦA TU DƯỠNG

Người xưa có câu: “Học nói thì chỉ mất hai năm, nhưng học im lặng thì phải mất cả đời!” Im lặng không chỉ là một loại trí tuệ mà còn là một loại cảnh giới cao.

Booker T. Washington (1856-1915) là một nhà giáo dục, tác giả và nhà lãnh đạo trong cộng đồng da đen từ cuối những năm 1800 tới khi qua đời vào năm 1915. Ông trở thành tổng thống đầu tiên của viện Tuskegee, cũng là một trong những người Mỹ gốc Phi đầu tiên được mời đến nhà Trắng.

Có một câu chuyện nổi tiếng trong cuộc đời ông như thế này:

Một lần, Washington đang cùng một người bạn da trắng đi trên đường. Khi họ đang vừa đi vừa trò chuyện thì Washington bị một người da trắng có tính thích khiêu khích và ngạo mạn cố ý dùng tay đẩy mạnh làm ông ngã xuống đất.

Washington đứng dậy, lấy tay phủi bụi đất trên quần áo, không nói gì và trên nét mặt cũng không có vẻ gì là oán hận.

Nhưng người bạn da trắng đi cùng ông thì vô cùng bất bình, tức giận nói: “Sao cậu có thể dễ dàng tha thứ cho kẻ đã bắt nạt cậu như thế được?”

Washington bình tĩnh nhìn người bạn và nói: “Người nào muốn làm mình bực tức, mình sẽ không để người ấy làm được điều đó. Biện pháp tốt nhất chính là im lặng và không để ý đến họ!”

Chính thái độ nhân sinh của nhà giáo dục Washington đã khiến ông chẳng những trở thành người phát ngôn của người da đen ở nước Mỹ cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20 mà ông còn hợp tác cùng những người da trắng thành lập nên hàng trăm trường học, các tổ chức giáo dục, đóng góp rất nhiều công sức cho sự nâng cao bình đẳng giáo dục của người da đen ở Nam Mỹ.

Trong cuộc đời, sẽ có lúc bạn nhận ra rằng ngàn lời nói chi bằng không nói một lời nào. Vậy trong những trường hợp nào thì nên im lặng? Hãy tham khảo những trường hợp dưới đây:

1. Khi bị xem nhẹ, đừng nói lời oán giận

Hãy nhớ kỹ rằng, trên đời này, người thực sự không coi thường bạn chính là người quan tâm đến bạn. Đến một ngày nào đó, bạn không còn quan trọng trong mắt họ thì cũng là duyên đã hết, và nên cảm ơn họ, đừng oán giận.

Khi đối mặt với người xem nhẹ bạn, hãy suy nghĩ xem, có lẽ bởi vì bạn đã làm tổn thương họ, hay điều tốt mà bạn làm còn chưa đủ, hay người khác không cần thiết phải quá để tâm đến bạn… Vì vậy, cho dù bất kỳ ai đang xem nhẹ bạn thì oán giận cũng chỉ là vô ích, thậm chí còn khiến mối quan hệ tồi tệ hơn, mâu thuẫn xảy ra và dẫn đến kết quả xấu.

2. Khi bị người khác nhục mạ, đừng nói lời xằng bậy, vô nghĩa

Đời người không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió. Khi bị người khác nhục mạ, rất nhiều người sẽ miên man suy nghĩ, khi bị cảm xúc bi quan chế ước, họ sẽ rất dễ suy đoán lung tung, hồ đồ. Khi đó, người ta thường phát tiết ra và nói những lời vô nghĩa.

Vì vậy, khi bị người khác nhục mạ thì thái độ xử thế tốt nhất không phải là bất mãn, mà là tự suy xét lại bản thân mình, khách quan phân tích và tìm ra nguyên nhân bản thân bị nhục mạ là gì mà từ bỏ nó đi. Trên thế giới này, người có thể cứu vớt mình chính là bản thân mình, điều người khác có thể làm chỉ là khuyên giải.

3. Ghen tị với người khác, đừng nói lời đồn đại

Ghen tị là một tật xấu mà rất nhiều người gặp phải. Ghen tức tật đố sẽ ảnh hưởng đến cả thân thể và tinh thần của một người. Nó sinh ra lòng thù hận, hại người hại mình.

Một người nên được gì thì đó là trong mệnh của họ đã được an bài dựa theo “đức” và “nghiệp” mà họ tích được. Nếu muốn được những điều tốt đẹp, hãy tự nhắc nhở bản thân hành thiện, làm việc tốt. Đối mặt với người hơn mình, không nên ghen tị, đố kỵ mà phao tin đồn để làm hại họ. Bởi vì, thực ra hại người cũng chính là hại mình.

4. Khi được người khác khen ngợi, đừng nói lời ngông cuồng, ngạo mạn

Khi được người khác khen ngợi, khẳng định năng lực chính là vì bạn làm tốt một lĩnh vực nào đó. Nhưng kỳ thực mỗi người đều có điểm mạnh và điểm yếu của bản thân, đừng nên vì thế mà vội kiêu ngạo. Trong cuộc sống rất cần những lời khen ngợi, nhưng đừng vì sự ngưỡng mộ, tán thưởng của người khác mà trở thành người ngạo mạn, tự đại mà mê lạc mất bản thân.
(Sưu tầm)

📙Nhà sách Trúc Thư – Blog Trúc Thư
🌞Nơi chia sẻ tri thức và lan toả những điều tích cực. Đọc lại tất cả bài viết tại
1/ Website:
🌎http://tructhu.vn/

Đăng bởi Để lại phản hồi

Câu nói nào trong những câu nói dưới đây đã thức tỉnh bạn

📜CÂU NÓI NÀO TRONG NHỮNG CÂU DƯỚI ĐÂY ĐÃ THỨC TỈNH BẠN?

1. Kẻ nhu nhược chỉ biết than vãn, người mạnh mẽ không ngừng cố gắng. Càng cố gắng, càng may mắn.

2. Tốc độ thành công của bạn nhất định phải vượt qua tốc độ già đi của bố mẹ.

3. Trời không phụ lòng người có tâm.

4. Nhiều người đã chết lúc 25 tuổi, nhưng đến 75 tuổi mới được đem chôn.

5. Không cần cảm ơn những kẻ đã làm tổn thương bạn, vì họ không hề giúp bạn trưởng thành. Chính sự kiên cường của bản thân đã giúp bạn trưởng thành, chỉ cần cảm ơn những người đã luôn ở bên bạn là đủ. Còn những kẻ kia, hãy nói với họ bạn hiện giờ sống rất tốt.

6. Một người thợ xây sắp về hưu, ông chủ luyến tiếc bảo người thợ xây xây nốt một ngôi nhà rồi hãy đi. Người thợ xây nhận lời, nhưng đầu óc chểnh mảng, chỉ mong làm cho xong, vật liệu chắp vá, thao tác qua loa. Khi nhà xây xong rồi, ông chủ mỉm cười bảo đây là món quà về hưu, người thợ xây nghe xong vừa hổ thẹn vừa hối hận, không ngờ ngôi nhà cẩu thả nhất ông từng làm lại chính là món quà cuối cùng của đời người. — Kỳ thực, trong cuộc đời, mọi việc ta làm đều là cho chính ta, đã làm thì phải làm cho tốt.

7. Đừng lừa dối người khác, vì những người bạn lừa dối được đều là những người tin tưởng bạn.

8. Bạn chỉ có một cuộc đời, đừng lãng phí thời gian cho những kẻ bạn không ưa.

9. Cố gắng và hối hận, bạn nghĩ cái nào đau đớn hơn?

10. Thời gian một đi không trở lại, bạn cũng đừng nên quay đầu tìm kiếm day dứt thứ đã qua.

11. Thật ra ai thực lòng yêu bạn, bạn có thể tự mình cảm nhận được. Đừng tự lừa dối mình, đừng chờ đợi một kì tích không bao giờ đến, tình cảm không thể cưỡng cầu, người không bước vào trái tim bạn được, hãy để anh ta ra đi, thế giới mà bạn không bước vào được, cũng nên từ bỏ.

12. Bố mẹ cũng già rồi, cứ cho còn sống được 20 năm nữa đi. Mỗi năm bạn về thăm nhà một lần, hết Tết năm nay, chỉ còn 19 lần thôi.

13. Lĩnh tháng lương đầu tiên, tôi hỏi bố: “Bố có cần gì không?” Bố cười bảo: “Bố chỉ cần con vui là được rồi.”

14. Khi bạn đứng trên đỉnh núi, trên đầu bạn là cả trời sao.

15. Tôi buồn vì không có giầy để đi, cho đến khi tôi gặp người không có cả đôi chân.

16. Một đời người tổng cộng có khoảng 900 tháng. Bạn còn bao nhiêu tháng nữa?

17. Bố năm nay 48 tuổi rồi, bệnh tật đầy người, biết có trụ được 10 năm nữa không? 10 năm sau, con có thể gánh vác cả gia đình được chưa? Con có được sống cuộc đời con mong muốn không? Đó là điều bố lo lắng nhất.

18. Điều đau đớn nhất không phải là bạn đã thất bại, mà là vốn dĩ bạn có thể thành công mà bạn lại không cố gắng.

19. Trong thời khắc đẹp nhất đời người, đừng chỉ biết cắm mặt vào di động chỉ để comment người khác và bỏ quên người thân và thế giới hiện thực xung quanh.

20. Nếu không thể thành niềm tự hào của bố mẹ được, ít nhất ta đừng khiến họ lao tâm khổ tứ nữa.

21. Đằng sau không ai chống lưng cho ta, thì tuyệt đối không thể ngã xuống được.

22. Dần dần tôi hiểu ra rằng, ý nghĩa một đời người, thực ra chỉ đơn giản là từng ngày từng ngày một, bạn không ngừng dõi mắt theo bóng lưng khuất dần của bố mẹ. Bạn đứng ở đầu này con đường, còn bố mẹ đang dần mất hút phía xa xăm, bạn chỉ biết buồn bã dõi mắt theo, còn họ dùng bóng lưng đó như dịu dàng thầm nhủ: “Đừng tiễn nữa, về đi con.”

–Ảnh và nội dung Sưu tầm—
📙Nhà sách Trúc Thư – Blog Trúc Thư
🌞Nơi chia sẻ tri thức và lan toả những điều tích cực. Đọc lại tất cả bài viết tại
1/ Website:
🌎http://tructhu.vn/

Đăng bởi Để lại phản hồi

Trên đời này người khó hiểu nhất là Cha

Trên đời này người khó hiểu nhất là Cha

Chuyên mục: Trúc Thư cho tâm hồn
TRÊN ĐỜI NÀY NGƯỜI KHÓ HIỂU NHẤT LÀ CHA
Nguồn: sưu tầm

1. Trên thế giới này, người khó hiểu nhất chính là bố. Bố vừa giáo dục chúng ta phải tiết kiệm, vừa lén cho chúng ta tiền tiêu vặt.
.
2. Bố trách chúng ta làm hỏng việc nhưng trong nội tâm, ông không nhẫn tâm thấy chúng ta bị trách mắng.
.
3. Bố chẳng bao giờ cất lời khen chúng ta giỏi nhưng trong lòng thì tự hào đến mức kiêu ngạo.
.
4. Có chết bố cũng không muốn chúng ta yêu sớm nhưng trong lòng, ông luôn nuôi một niềm hy vọng lớn rằng sau này chúng ta có một gia đình hạnh phúc.
.
5. Trên thế giới này, người yêu chúng ta nhất nhưng ít khi thể hiện ra chính là bố.
.
6. Có ai cam tâm tình nguyện làm ngựa cho chúng ta cưỡi? Có ai sẵn sàng lấy thân mình che chắn cho chúng ta khi gặp hiểm nguy? Có ai chấp nhận ra ngoài bươn chải lo cho chúng ta bữa ăn, giấc ngủ, lo cho ta học hành… mà không chút tính toán cho bản thân?
.
7. Trên thế giới này, người phải đối mặt với những áp lực lớn nhất, phải chịu đựng sự tàn khốc nhất khi cạnh tranh bên ngoài, đảm nhiệm những trọng trách nặng nề nhất chính là bố.
.
8. Cũng trên thế giới này, người cô độc nhất cũng chính là bố.
.
9. Trong những người quanh bạn, người trải qua sóng gió nhiều nhất là bố, người ít được truyền tụng nhất cũng chính là bố.
.
10. Bố, trong suốt thời gian sau này, con sẽ nhớ mãi những ngày thơ bé khi bố dắt bàn tay bé xíu của con, đôi bàn tay đã đưa con đi qua tuổi thơ cho đến khi trưởng thành bước vào đời…

Sưu tầm

Tết sắp đến rồi, thu xếp về thăm ông bu bà bu thôi. 😍

📙Nhà sách Trúc Thư – Blog Trúc Thư
🌞Nơi chia sẻ tri thức và lan toả những điều tích cực. Đọc lại tất cả bài viết tại
1/ Website:
🌎http://tructhu.vn/
2/ Fanfage
🌎http://facebook.com/tructhu.vn
🌎http://facebook.com/nhasachTrucThu

Đăng bởi Để lại phản hồi

Em muốn một người chồng lương 500.000$ một năm

“Đây là một lá thư của một cô gái đăng trên mạng, và được một CEO của một công ty trả lời.”

*****[Cô Gái] ****
Những gì tôi viết sau đây đều thật lòng cả:
Tôi 25 tuổi. Tôi rất đẹp, tôi có phong cách và khiếu thẩm mỹ cao, tôi muốn cưới một anh chàng có thu nhập từ 500,000 đô mỗi năm trở lên.Bạn có thể nói tôi là người tham lam nhưng với thu nhập mỗi năm 1 triệu đô thì chỉ được coi là tầng lớp trung bình ở New york.

Yêu cầu của tôi không cao. Có ai trong forum này có thu nhập hàng năm là 500 nghìn đô không ? Trong số các bạn có ai lập gia đình chưa ? Tôi muốn hỏi : “tôi phải làm gì để lấy một ông chồng giàu như các bạn ?”.

Trong số những anh chàng tôi hẹn hò, anh giàu nhất thu nhập chỉ là 250 nghìn đô mỗi năm, đối với tôi mức lương này là quá ít. Nếu như ai đó có ý định chuyển đến 1 căn hộ ở phía tây New york Garden thì mức lương này không đủ để chi tiêu.

Tôi có vài câu hỏi cho các bạn :
1)- Những anh chàng giàu có thường lui tới những địa điểm nào ? ( làm ơn liệt kê ra tên và địa chỉ các quán bar, nhà hàng, phòng tập thể dục …)
2)- Tôi nên nhắm những độ tuổi nào
3)- Tại sao mấy bà vợ của các đại gia chỉ có nhan sắc trung bình ? tôi từng tiếp xúc với vài người trong số họ, họ chẳng xinh đẹp và chẳng thú vị gì cả, nhưng tại sao họ cưới được những ông chồng giàu có
4)- Các bạn dựa vào những tiêu chuẩn nào để chọn vợ, và những người nào chỉ có thể là bạn gái của các bạn thôi ? (Mục tiêu của tôi bây giờ là lấy chồng)
Ms. Pretty.

***** [Vị CEO] ****
Sau đây là câu trả lời thẳng thắn của CEO thuộc tập đoàn J.P.Morgans :
Dear Ms.Pretty tôi đã đọc bài viết của bạn và cảm thấy rất thích thú. Tôi đoán có rất nhiều cô gái cũng có những câu hỏi như bạn. Xin cho phép tôi được phân tích tình huống của bạn với tư cách của một nhà đầu tư chuyên nghiệp:

1- Trước hết, mức thu nhập của tôi là hơn 500 nghìn đô một năm, đáp ứng được yêu cầu của bạn, vì thế hy vọng mọi người không nghĩ rằng tôi đang phí thời gian ở đây.

2- Đứng dưới góc độ là một doanh nhân ,tôi nghĩ cưới bạn quả là một quyết định thiếu sáng suốt. Câu trả lời rất đơn giản, hãy để tôi giải thích cho bạn hiểu và gạt qua những chi tiết linh tinh khác.

3- Rõ ràng bạn đang cố gắng trao đổi ” nhan sắc” lấy ” tiền “, có nghĩa là : A có nhan sắc và B có tiền để mua nó, công bằng và sòng phẳng.

Tuy nhiên,vấn đề mấu chốt ở đây là nhan sắc có thể phai tàn theo năm tháng nhưng tiền đầu tư thì không như vậy.
Thực tế phủ phàng là thu nhập của tôi tăng dần qua năm tháng, còn bạn thì không thể ngày một đẹp hơn lên. Vì thế nếu xét dưới góc độ kinh tế mà nói ,tôi là một tài sản luôn luôn tạo ra giá trị gia tăng ,còn bạn chỉ là một tài sản hao mòn.

Hơn nữa không phải hao mòn bình thường mà là hao mòn theo cấp số nhân. Nếu đó là tài sản duy nhất mà bạn có, thì giá trị của nó sẽ bị giảm rất nhiều sau 10 năm nữa
Nếu so sánh với các phiên giao dịch trên phố Wall thì việc tôi hẹn hò với bạn cũng như một phiên giao dịch vậy. Nếu giao dịch bị giảm giá thì chúng tôi sẽ bán, chẳng ai ngốc giữ nó trong một thời gian dài – cũng như việc kết hôn vậy.
Có thể bạn nghĩ tôi thật dã man khi nói ra điều này, nhưng một tài sản mà tiêu hao lớn như vậy, thì tốt nhất là nên bán nó đi hoặc cho thuê.

Bạn cần phải hiểu rằng bất kỳ một gã đàn ông nào có mức thu nhập 500,000 đô mỗi năm đều không phải là những gã ngu.
Chúng tôi chỉ hẹn hò với bạn nhưng chúng tôi sẽ không cưới bạn.

Tôi khuyên bạn hãy quên chuyện tìm cách lấy chồng giàu đi. Thay vào đó hãy tự kiếm cho mình khoản thu nhập 500,000 đô mỗi năm để trở thành đại gia. Việc này có nhiều cơ hội thành công hơn so với việc tìm một thằng giàu mà ngu đấy .
Thân ái !
Sumit Kishanpuria -Tổng giám đốc ngân hàng JP Morgan.
_____
(Sưu tầm)
📙Nhà sách Trúc Thư – Blog Trúc Thư
🌞Nơi chia sẻ tri thức và lan toả những điều tích cực. Đọc lại tất cả bài viết tại
1/ Website:
🌎http://tructhu.vn/
2/ Fanfage
🌎http://facebook.com/tructhu.vn
🌎http://facebook.com/nhasachTrucThu