Đăng bởi Để lại phản hồi

KHÔNG PHẢI TÀI NĂNG, RÈN LUYỆN MỚI LÀ CON NGƯỜI MÀ NGƯỜI VIẾT CẦN ĐI

Việc biết mình muốn gì cho bạn một tấm bảng chỉ đường; tính kỷ luật, hay sự rèn luyện là con đường mà một người viết thực sự cần phải đi.

Tôi nghĩ, viết lách vốn là trò tiêu khiển của những người thất bại trong giao tiếp với xã hội. Nếu tôi là một đứa trẻ nhanh nhẹn, hoạt bát, nếu tôi dễ dàng làm quen hay mở lòng với người lạ, nếu tôi ưa thích đám đông và hoạt động hội nhóm, thì có lẽ tôi đã chẳng vùi mình vào những chồng sách hay viết linh tinh đầy khắp cuốn sổ tay.

Nguyễn Ngọc Tư từng nói: “Cô đơn là sự tối cần của người viết, nó là một điều kiện hàng đầu của nhà văn”. Molly Bakes trong một bức thư trả lời người mẹ có con gái muốn trở thành nhà văn, đã nói đơn giản rằng: “Hãy để yên cho con bé cô đơn”.

Bố mẹ chấp nhận sự cô đơn của tôi, cũng như chấp nhận việc tôi ưa thích chữ nghĩa, nhưng không ai nghĩ tôi sẽ theo nghề viết. Mà thật ra tôi cũng không tin viết lách có thể trở thành một nghề. Vậy nên tôi nghe theo lời khuyên của gia đình: Đi học tài chính và coi chuyện viết lách chỉ là thú vui lúc rảnh rang.

Có điều, sự viết lại gắn bó với tôi nhiều hơn mức tưởng tượng. Tôi bắt đầu lập một blog cá nhân, viết bài cộng tác cho vài tạp chí và trở thành copywriter cho một agency dù chưa hề có kinh nghiệm hay kiến thức chuyên môn.

Công việc quảng cáo của tôi thú vị, lương của tôi cao, tin rằng viết lách cũng có thể đủ sống, thậm chí sống tốt. Thế nhưng đây cũng là lúc vấn đề của người viết bắt đầu. Khi bạn viết chỉ để vui, thì bạn viết sao cũng được. Khi bạn viết để thỏa mãn chính mình, thì miễn là bạn thấy hay.

Nhưng khi bạn muốn đi sâu hơn vào việc viết lách, bất luận để trở thành nhà văn, nhà thơ, nhà báo, copywriter… hay bất kỳ ai, bạn cần nhiều hơn sự yêu thích và khả năng thiên bẩm.

Bạn cần, trước tiên, là hiểu mình muốn gì. Giả dụ hôm nay bạn muốn đi tới quán trà, thì bạn cần tự hỏi xem, mình tới đó làm gì. Sau đấy mới tìm hiểu cái quán đó ở đâu, mình có thể đi đến bằng cách nào, có phương tiện hỗ trợ gì không.

Nhưng sự cốt lõi, vẫn là nhìn thấu cái sự muốn. Đó là bước đầu tiên, cũng là kim chỉ nam dẫn dắt cuộc đời mình. Kế đó, là tính kỷ luật. Có rất nhiều người không biết làm gì với cuộc đời mình. Cũng có rất nhiều người biết mình muốn làm gì nhưng vẫn không cán đích được. Ấy là vì sao? Vì họ cứ tiến một bước lại lùi hai bước, họ đi được một đoạn lại nhăm nhe rẽ sang hướng khác, cho vui.

Mình muốn trở thành cầu thủ bóng đá nhưng tập nhiều đau chân quá. Muốn trở thành nhà văn tài năng nhưng nghĩ mãi chẳng ra gì, thôi đi xem phim cái đã. Muốn trở thành họa sĩ vang danh thiên hạ nhưng hôm nay bạn bè lại rủ đi bar.

Nếu việc biết mình muốn gì cho bạn một tấm bảng chỉ đường; thì tính kỷ luật, hay sự rèn luyện mới là con đường mà một người viết thực sự cần phải đi.

Ngày xưa tôi không hiểu chuyện này lắm. Tôi cho rằng người làm nghệ thuật nói chung nên sống tự do và phóng túng, như vậy mới đem đến nhiều trải nghiệm thú vị và lấy đó làm ngọn nguồn cảm hứng cho mình. Nhưng mộng mơ là chuyện chẳng khó gì trên đời, ai cũng làm được. Biến những cảm xúc ấy thành một dòng chảy mát trong không ngừng nghỉ, mới là thử thách của người viết.

Những nhà văn mà tôi kính trọng đều có sự khắc kỷ rất lớn. Haruki Murakami mỗi ngày thức dậy lúc 4 giờ sáng và viết trong khoảng 5-6 giờ. Buổi chiều, ông chạy bộ khoảng 10 km hoặc bơi 1.500 m, hoặc cả hai, đọc và nghe nhạc. Đi ngủ lúc 9 giờ tối. Lặp lại mỗi ngày, liên tiếp nhiều năm.

Những con số này, khi vang lên cũng không lấy gì làm hoảng hồn lắm, cho tới khi chúng thực sự áp vào bản thân. Tôi đã bắt đầu từ bài tập đơn giản nhất dành cho tất cả người viết: viết trong một khoảng thời gian cố định. Tại sao? Vì khi tôi có cảm hứng, chẳng khó gì để viết một vài truyện ngắn, dăm bài thơ vui. Nhưng nếu tôi có thể viết tốt trong mọi hoàn cảnh, dù chẳng hứng khởi gì, thì đó mới là tài năng.

Quan trọng hơn, làm sao người ta có thể làm những chuyện mình muốn, mà không có bất cứ thời hạn nào. A goal is a dream with a deadline (Napoleon Hill), đó thôi.

Viết lách giờ đây cũng giống như việc tôi chạy bộ, chơi cờ vây, tập Ki Aikido hàng ngày. Chạy bộ không khó, chạy liên tục nhiều cây số mà không mệt mỏi, nản lòng mới khó. Chơi cờ vây không khó, chơi cờ vây giỏi mới khó. Tập Ki không khó, giữ Ki liên tục 24/24 mới khó. Viết lách cũng vậy, cũng không khó. Viết mà hiểu vì sao mình muốn viết, viết liên tục, bền bỉ từng ngày, từng ngày, mới khó.

Cuối cùng, tôi nghĩ đời sống của một người sẽ ảnh hưởng rất nhiều tới chuyện viết của người đó. Vì ngôn từ là cái bóng của người viết đổ xuống mà thôi. Nếu tôi muốn văn mình gọn gàng, không lý nào tôi lại dám bừa bãi. Nếu tôi muốn câu chữ mình giản dị, không nhẽ nào tôi lại sống cầu kỳ.

Người xưa có câu, nét chữ nết người. Nên trước khi luyện viết, tôi phải uốn mình trước đã.

Theo: Zing

Đăng bởi Để lại phản hồi

TẬP NHÌN SÂU…

1. Khi ăn cơm, nhìn món ăn trên bàn, hãy thấy cả quá trình đi chợ, gửi xe, lựa rau, chọn củ, về nhà, gọt rửa, nấu nướng, chiên xào, dầu nóng, mồ hôi rịn trên trán, nêm nếm tới lui… để thấy thương người nấu. Để thấy món ăn này không chỉ là một món ăn, mà là một món quà đáng trân quý. Để không chê này, không bình phẩm nọ. Thay vào đó, ta thấy biết ơn.

2. Khi nhận được một tin nhắn hỏi thăm, hãy thấy cả quá trình họ nhớ đến chúng ta, họ nghĩ về chúng ta, họ suy nghĩ nên nhắn gì đến chúng ta, và thấy cả bàn tay bấm từng chữ, từng từ… để thấy trân quý tin nhắn họ dành cho chúng ta.

3. Khi tập nhìn sâu, ta sẽ thấy tài xế không chỉ là tài xế, mà còn là một người đang mưu sinh kiếm sống nuôi vợ con.

4. Khi tập nhìn sâu, ta sẽ thấy Người phục vụ bàn trong quán nước không chỉ là phục vụ, mà còn là một sinh viên đang vất vả làm thêm để có tiền sinh hoạt và lo toan đóng học phí đúng kỳ.

4. Nhìn sâu – chúng ta sẽ thấy được rằng ai cũng đang phải chiến đấu trong cuộc đời của họ. Để thấy thương, để thấy cảm thông, bỏ qua cái gì có thể bỏ qua.

5. Hãy tập nhìn sâu vào bữa cơm của Mẹ, cái áo của Cha, quá trình đi làm của Vợ hay Chồng, mái tóc bù xù của Vợ, tin nhắn của bạn bè, món quà mà chúng ta từng nhận được… và nhìn sâu đằng sau con người mà chúng ta tiếp xúc, để nhận ra rằng, có nhiều thứ sâu sắc xung quanh mà trước giờ, chúng ta chỉ biết nhìn hời hợt mà thôi.

Nguồn: Sống Tích Cực Mỗi Ngày 

Đăng bởi Để lại phản hồi

THỨ QUÝ GIÁ NHẤT TRÊN ĐỜI

Tại một làng chài nọ, có một chàng thanh niên hiền lành và tốt bụng, làm việc rất chăm chỉ. Ngày nọ, trên đường về nhà, chàng lượm được một cái chai nhỏ. Vì tò mò, chàng tìm cách tháo bằng được nắp chai ra. Bất ngờ từ trong chai bay ra một làn khói trắng và vị thần khổng lồ xuất hiện.

Vị thần liền cất tiếng nói: “Đừng sợ! Ngươi là ân nhân của ta, ta cho ngươi ba điều ước. Nào! Hãy ước đi hỡi chàng trẻ tuổi“.

Ước gì nhỉ? Chàng đắn đo và trả lời: “Thần cho tôi thời gian để suy nghĩ nhé!“.

– Được thôi. Từ đây đến chiều ngươi phải nghĩ ra đấy.

Chàng đi dọc theo bãi biển và suy nghĩ. Trên đường đi chàng gặp một đám trẻ con hồn nhiên, vô tư chơi đùa say mê. Nhìn những gương mặt thiên thần, chàng thấy cuộc đời mới đẹp làm sao. Đi tiếp, chàng gặp một chàng trai trẻ liều mình cứu những người nghèo khổ thoát khỏi một nhóm trộm cướp. Tấm lòng nghĩa hiệp đó khiến chàng khâm phục.

Chàng lại tiếp tục đi và thấy một đám đông vây quanh một cụ già. Thì ra có một con cá voi mắc cạn trôi dạt vào bờ. Mọi người định giết nó để lấy thịt bán. Cụ già nói: “Những gì thuộc về biển cả hãy trả về cho biển cả“. Thế là chú cá voi được cứu sống.

Hoàng hôn buông xuống. Vị thần hiện ra hỏi: “Ngươi đã nghĩ ra chưa?“. Chàng trai trả lời: “Vâng, xin thần hãy ban cho tôi sự ngây thơ, hồn nhiên của trẻ thơ; một trái tim nghĩa hiệp, dũng cảm của tuổi trẻ và một tấm lòng nhân ái, vị tha của người từng trải“.

Vị thần trả lời: “ Thật đáng ngạc nhiên, ngươi đã có thứ quý giá nhất trên thế gian này”

Trích: Hạt giống tâm hồn.

Đăng bởi Để lại phản hồi

BÀI HỌC VỀ SUY NGHĨ TÍCH CỰC

Ngày nọ có một cậu bé đang chơi trong công viên, cậu thích leo trèo và cậu trèo cây rất giỏi, cậu bé thoăn thoắt leo lên cây, phấn khích treo mình trên một nhánh cây và bắt đầu đu đưa.

Cậu bé rất vui, chơi thật thỏa thích, cậu không nhận ra được nhánh cây sắp gãy. Cách cậu vài mét bên dưới chính là cậu anh họ lớn hơn cậu bé hai tuổi, cậu anh họ cũng đang du đưa hò hét trên cùng một cái cây ấy.

Cha của cậu bé và mẹ của cậu anh họ nhận ra sự nguy hiểm khi thấy con của họ leo quá cao và có thể ngã bất cứ lúc nào. Rồi đột nhiên một trận gió lớn thổi đến, làm cho thân cây nghiêng ngả dữ dội.

Cậu bé nghe được tiếng cha mình nói: “Ethan, giữ chặt thân cây!” trong lúc đó mẹ của cậu anh họ la to lên: “Liam, coi chừng ngã!”. Ngay sau đó, Liam đột ngột té ngã từ trên cây xuống, nhưng may mắn cậu trèo không cao nên khi rơi xuống chỉ bị trầy xước đôi chỗ, mẹ Liam hoảng hốt chạy đến xem cậu ra sao. Trong lúc đó Ethan từ từ trèo xuống một cách an toàn.

Sau khi về nhà, mẹ Liam đã hỏi cha Ethan: “Chị vẫn thắc mắc tại sao hai đứa nhỏ cùng ở trên cây, Liam còn lớn hơn Ethan 2 tuổi thế sao Liam lại bị ngã còn Ethan lại có thể an toàn leo xuống?”

Cha Ethan trả lời: “Em cũng không chắc, nhưng khi gió lớn nổi lên chị đã hoảng hốt hét lên ‘Liam, coi chừng ngã’ và ngay sau đó Liam thực sự đã té ngã. Có thể khi Liam nghe chị nhắc coi chừng ngã thì trong tâm trí nó đã nghĩ đến việc sẽ ngã như thế nào trước khi nghĩ đến cách làm sao để không ngã, còn Ethan khi em bảo nó giữ chặt cây thì thằng bé chỉ việc giữ chặt cái cây mà không phải suy nghĩ thêm gì khác.”

Mẹ của Liam liền suy ngẫm, cô thực sự tin rằng suy nghĩ tích cực sẽ ảnh hưởng rất lớn đến con người, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng việc áp dụng điều đó vào thực tế lại diễn ra theo cách như vậy.

Suy nghĩ tích cực cũng như những lời nói tích cực sẽ mang đến những ảnh hưởng rất lớn trong cuộc sống của chúng ta, vì vậy đừng chỉ nghĩ đến việc xấu mà hãy suy nghĩ tích cực hơn.

Theo: trithucvn.org

Ẩn bớt

Đăng bởi Để lại phản hồi

5 LỜI NHẮN NHỦ GỬI BẠN ĐỂ TRƯỞNG THÀNH

1. Chấp nhận sự cô đơn như một lẽ hiển nhiên

Người trưởng thành ngoài bản thân mình ra, thì chẳng có ai để dựa vào nữa đâu. Gia đình cũng sẽ chỉ là nơi động viên tinh thần cho bạn mà thôi, mọi chuyện còn lại bạn vẫn phải tự mình đương đầu. Sẽ có những giây phút bạn muốn gục ngã, nhưng hãy cố gắng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

2. Ngừng đánh giá về người khác

Cho dù bạn biết rõ người đó ở mức độ nào thì cũng không được đánh giá. Bạn biết đấy, mỗi câu chuyện đều có hai mặt của nó. Mà ở thời đại hiện này, một câu chuyện đôi khi còn có hàng chục phiên bản khác nhau. Con người cũng thế, cứ qua miệng một người thì đã thành một con người khác rồi. Chính bạn cũng không thể biết hết mình qua con mắt, câu chuyện của người khác đã biến hoá như thế nào. Vì vậy, đừng đánh giá người khác, bạn sẽ không thể hiểu một ai hoàn toàn được.

3. Mở lòng và sống bao dung hơn

Như đã nói ở trên, ngừng đánh giá người khác và bước tiếp theo chính là mở lòng với mọi người hơn. Bạn không nhất thiết cứ mãi khư khư giữ mình, trốn trong những chiếc mặt nạ bạn đang đeo như thế. Nếu bạn không chịu mở lòng, làm sao những người tốt có thể làm quen với bạn. Không chỉ là với những người bạn mới mà với những người bạn cũ, mở lòng và bao dung với những lỗi lầm của họ hơn. Nếu lỗi của họ không quá lớn, không đụng đến tôn nghiêm, danh dự của bạn, hãy cứ bỏ qua, cho họ một cơ hội cũng là cho bạn một cơ hội. Đừng đánh mất tình cảm đáng quý vì đôi chút bất đồng.

4. Cho mình giới hạn và nguyên tắc sống

Giới hạn và nguyên tắc sống sẽ là kim chỉ nam cho bạn trong những lúc hoang mang, lo lắng. Quan trọng, có giới hạn để mình biết điểm dừng, không cho bản thân sống quá phóng túng. Dù bạn đặt cho mình giới hạn gì, nguyên tắc gì, phải nhớ luôn có nguyên tắc này: Sống tử tế.

5. Luôn biết ơn

Biết ơn vì cuộc sống này, biết ơn vì những điều mình đã học được, biết ơn vì những người đã đến cuộc đời ta, và biết ơn vì những thất bại nữa. Rất nhiều người đang đối xử với những người xung quanh mình bằng thái độ của kẻ ban ơn, đừng là một người như thế. Hãy cứ nhớ rằng, mọi chuyện đều có ý nghĩa của nó, một ngày kia bạn sẽ hiểu ra. Cứ biết ơn với những điều đã đến với cuộc đời mình. Và không ngừng cố gắng, học hỏi từ những điều ấy.

Tôi của ngày hôm nay hãy trở thành phiên bản tệ nhất của sau này. Để mỗi ngày là một sự cố gắng không ngừng, bản thân phải luôn tiến về phía trước, để tôi của ngày mai sẽ là một phiên bản tốt đẹp hơn của hôm nay.

#whatever

Đăng bởi Để lại phản hồi

12 VIỆC TỐT NHẤT NÊN LÀM MỖI NGÀY ĐỂ HOÀN THIỆN BẢN THÂN

Mỗi ngày ta luôn trong tâm trạng buồn chán, mệt mỏi vì nhiều thứ, cảm thấy tự ti về bản thân và không ngừng so sánh với người khác. Thật ra chúng ta chỉ đang ngưỡng mộ lẫn nhau mà thôi, bạn hãy làm những điều sau để mỗi ngày dần hoàn thiện bản thân mình hơn, có như vậy ta mới bớt những cảm xúc tiêu cực!

Viết ra những điều bạn muốn bản thân thay đổi

Bạn biết mình muốn trở thành người như thế nào không? Là người mà bạn sẽ dành cả ngày để suy nghĩ, hy vọng, lập kế hoạch và đi mua sắm? Hãy bắt đầu là người đó. Ngay hôm nay. Ngay bây giờ. Và nếu bạn muốn đạt được điều đó, đừng ngại ngần để lên một danh trung thực: tất cả mọi thứ mà bạn muốn thay đổi về bản thân và tin rằng bạn có thể thay đổi để đạt được điều đó.

Lên kế hoạch để gặp gỡ bạn bè của bạn sau giờ làm và trung thành với kế hoạch

Bạn đã hủy bỏ kế hoạch gặp gỡ bạn bè trong ba tuần vừa rồi vì vào cuối ngày, bạn chỉ muốn cuộn tròn lại, cầm gói snack trên tay để xem chương trình bạn yêu thích cho đến khi… mắt bạn ríu lại trên ghế.

Hãy kiên quyết với những lề thói cũ để giải quyết những kế hoạch mà bạn trì hoãn ngay từ bây giờ.

Đi bộ hoặc xe đạp để làm việc thay vì dùng phương tiện hằng ngày của bạn

Có lẽ bạn sẽ thấy một điều thú vị mà bạn chưa bao giờ dừng lại để nhìn trước đây. Hoặc bạn cuối cùng sẽ biết rằng đi xe đạp tuyệt đến nhường nào hay cần phải chuyển chỗ ở. Khi thay đổi phương tiện, bạn sẽ có câu trả lời và thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ của mình trước khi bắt đầu một ngày mới.

Lên một danh sách các việc cần làm cho tương lai của bạn

Bỏ qua những ngày đơn điệu, giống như mua một lốc sữa hay chọn một hộp khăn giấy và mục tiêu lớn hơn.

Hãy suy nghĩ về nơi bạn muốn được sống trong ba hoặc thậm chí năm năm kể từ bây giờ và những gì bạn cần phải làm để đạt được điều đó. Suy nghĩ về kiểu người mà bạn muốn trở thành, nơi bạn muốn gọi điện về nhà và công việc bạn có thể làm một cách chuyên nghiệp trong tương lai

Nói xin lỗi

Xin lỗi một điều quan trọng và một mối quan hệ kể cả khi bạn không sai. Nó sẽ giúp bạn cảm thấy thoải mái và nhẹ lòng hơn là ôm khư khư nỗi bực dọc trong lòng rất nhiều.

Làm một việc tốt cho người mà bạn không biết

Như việc mua thanh socola giá 20.000 đồng từ một bé gái 10 tuổi ở bến xe buýt hoặc cho người ăn xin ở ghế đá công viên 10.000 đồng để họ có chút gì lót dạ bữa tối. Họ không biết tên của bạn, họ không rõ nơi bạn đang sống hay nơi bạn đang đi nhưng lòng tốt của bạn quan trọng đối với họ – và họ sẽ không bao giờ quên nó.

Làm một việc tốt cho người mà bạn không biết

Làm một việc tốt cho người mà bạn không biết

Thoải mái với sự im lặng của bản thân

Thật dễ dàng để cho tiếng ồn và việc di chuyển di chuyển liên tục hàng giờ trở thành tiêu chuẩn trong xã hội mới nhưng rõ ràng là: Sự im lặng mới giúp bạn có sự kết nối với con người bên trong của mình.

Khi cảm thấy không thể kiểm soát mọi chuyện trong cuộc sống nữa, hãy tự tìm cho mình một góc để im lặng và chỉ im lặng mà thôi.

Hãy trung thực với một người nào đó gần gũi với bạn

Bạn không thích bạn trai của người bạn thân nhất của bạn? Hãy cứ nói với cô ấy. Lý do bạn không thích có thể cô ấy cũng không biết.

Hãy trung thực với một người nào đó gần gũi với bạn

Hãy trung thực với một người nào đó gần gũi với bạn

Mở một lớp học ở nơi bạn yêu thích

Đây là cơ hội để bạn được tiếp xúc với những người chưa tự làm điều gì cho bản thân và trò chuyện trước đó. Bạn sẽ có được sự ủng hộ từ những người đang thử thách bản thân cũng như đang khó khăn như bạn nhưng nhờ lớp học ấy, bạn sẽ thấy sức mạnh của mỗi người sẽ được khởi nguồn từ bên trong chứ không phải bên ngoài. Hỏi giúp đỡ. Hỏi bởi bạn không chắc chắn mình có thể làm một mình. Hỏi bởi bạn sợ nếu làm sai. Hỏi bởi bạn không biết làm gì khác. Hỏi bởi bạn không biết nên bắt đầu từ đâu.

Mở một lớp học ở nơi bạn yêu thích

Mở một lớp học ở nơi bạn yêu thích

Dám chấp nhận công việc thử thách

Sếp của bạn cần một ai đó để quản lý một dự án và không có ai chịu nhận. Câu hỏi duy nhất bạn cần phải tự hỏi mình là: Làm thế nào để bạn biết bạn sẽ thành công nếu bạn không dám thử thách bản thân?

Tình nguyện. Chắc chắn nó sẽ là công việc khó khăn và mang lại căng thẳng hay áp lực cho cuộc sống của bạn nhưng hãy chấp nhận nó như một điều thử thách tuyệt vời nhất.

Gọi điện thay vì gửi tin nhắn

Trong thế giới đầy rẫy những văn bản mà chúng ta đang sống, hãy nhấc điện thoại lên và gọi trực tiếp cho người bạn muốn gặp. Một giọng nói luôn mang lại kết nối nhiều hơn là những con chữ.

Với người bạn yêu thương đang ở xa thì trò chuyện luôn là thức ăn cho tâm hồn và mối quan hệ của hai người. Bạn sẽ nhận được sự kết nối mà không một tin nhắn năm chữ nào có thể mang lại.

Thức dậy sớm và chạy bộ hay đi bộ

Hãy tự kéo mình ra khỏi giường và ra ngoài thậm chí nếu bạn nghĩ cơ thể mình không muốn. Ánh sáng, âm thanh của thành phố, ánh nắng mặt trời miễn phí và chất giảm đau trong não của bạn chỉ có khi bạn ra ngoài vào sáng sớm mà thôi. Những điều này sẽ làm cho bạn hạnh phúc hơn và thậm chí sẽ thay đổi quan điểm của bạn về rất nhiều điều trong cuộc sống.

-St

Đăng bởi Để lại phản hồi

CHUYỆN NGẮN: “CÁI BÌNH” CỦA ỐC SÊN

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ:

“Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!”

“Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh”

– Ốc sên mẹ nói.

“Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”

“Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy”.

“Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?”

“Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy”.

Ốc sên con bật khóc, nói: “Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta”.

“Vì vậy mà chúng có cái bình!” –

Ốc sên mẹ an ủi con – “Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta”.

Cre: Ở đây cho bạn Động Lực

Đăng bởi Để lại phản hồi

20 PHÚT MỖI NGÀY CHO 5 BÀI TẬP CẢI THIỆN TƯ DUY AI CŨNG LÀM ĐƯỢC

Theo nhà tâm lý học nổi tiếng thế giới Carol Dweck đến từ trường Đại học Stanford, đồng thời cũng là người sau nhiều năm nghiên cứu đã phát hiện ra rằng sự cống hiến, chăm chỉ và phục hồi còn quan trọng đối với sự tăng trưởng và thành công hơn rất nhiều so với trí thông minh và não bộ thì tư duy (mindset) là một tập hợp các thái độ. Khi chúng ta thay đổi tư duy sang tư duy phát triển thì chúng ta sẽ thay đổi cuộc đời.

Để cải thiện tư duy, dưới đây là 5 thứ mà bạn có thể làm mỗi ngày, rất đơn giản, dễ dàng và nhanh chóng chỉ trong 20 phút.

1. Dành 5 phút để thở

Nhiều nghiên cứu đã chỉ ra rằng dành một vài phút mỗi ngày để tĩnh tâm có thể giúp cho đầu óc của bạn được “thông thoáng” và đón nhận thêm nhiều ý tưởng sáng tạo.

Ngồi hoặc đứng tại một nơi yên tĩnh với chân trần, hai tay thả lỏng hoặc đặt trên đầu gối và cố gắng không suy nghĩ bất cứ điều gì cả. Hãy tưởng tượng bạn đang ở một nơi yên bình như trên một bãi biển hay thảo nguyên xanh mướt, sau đó, tập trung vào hơi thở (thở bằng bụng) một cách có ý thức và sâu sắc.

Nếu phát hiện tâm trí bắt đầu có những xáo trộn do suy nghĩ về một vấn đề gì đó thì hãy quay trở lại hình dung về bức tranh yên bình mà bạn đã tưởng tượng ra trước đó.

Bạn không cần phải là một chuyên gia về thiền. Chỉ cần dành ra từ 5 đến 10 phút mỗi ngày để tĩnh tâm và tập trung vào hơi thở là bạn đã có thể giải tỏa mọi căng thẳng, làm sạch tâm trí của mình và sẵn sàng hơn cho những thử thách kế tiếp.

2. Dành 5 phút để “kiểm tra” các suy nghĩ của bạn

Bạn đã bao giờ thức dậy vào buổi sáng mà thấy thời tiết ngoài trời rất âm u chưa? Những lúc như vậy, có phải bạn tự nhủ rằng “chắc hôm nay sẽ là một ngày tệ hại?” . Tôi đã từng thế rồi đấy.

Thường, những ngày đó sẽ kết thúc đúng như bạn dự đoán: tẻ nhạt, tồi tệ, khủng khiếp với đủ các loại biến cố và bạn chỉ muốn về nhà đi ngủ!

Suy nghĩ của chúng ta có một sức mạnh vô cùng lớn. Chúng tạo ra cảm xúc dẫn tới hành động và những cách cư xử mà quyết định cả một ngày của chúng ta sẽ diễn tiến theo chiều hướng như thế nào. Do vậy, hiểu rõ được việc lựa chọn suy nghĩ là một trong những yếu tố quan trọng nhất để mỗi người có thể chịu trách nhiệm cho cuộc đời của mình.

Mỗi ngày, hãy dành ra 5 phút để kiểm tra xem thử những suy nghĩ của bạn hiện tại là tiêu cực hay tích cực và thẳng tay gạt bỏ những tư tưởng bi quan để bắt đầu một ngày mới thật tuyệt vời nhé với những suy nghĩ tích cực nhé.

3. Dành 5 phút để đặt ra mục tiêu mỗi ngày

Trước khi ra khỏi nhà vào mỗi buổi sáng, hãy đặt ra mục tiêu bạn muốn kết thúc ngày hôm nay của mình như thế nào? Bạn muốn hoàn thành những việc mà khiến bạn hài lòng vào cuối ngày? Bạn có muốn gặp lại bạn cũ, hẹn hò, hoàn thành một dự án nào đó, đi xem bộ phim yêu thích không? Bạn có muốn nấu một món ăn mới hay tự tay làm món quà tặng cho người ấy?

Không nhất thiết phải là những điều lớn lao. Chỉ cần thứ bạn muốn đạt được khiến bạn hài lòng và phù hợp với mục tiêu lớn hơn mà bạn đang cố gắng chinh phục.

4. Dành 3 phút để ghi ra những điều bạn biết ơn

Đặt thời gian mỗi ngày và đến đúng thời điểm đó thì hãy ngồi vào bàn và viết ra những thứ khiến bạn cảm thấy biết ơn. Theo một nghiên cứu được thực hiện bởi nhà tâm lý học Robert Emmons đến từ Học viện giảng dạy và nghiên cứu đa ngành hàng đầu thế giới UC Davis thì duy trì một cuốn sổ biết ơn sẽ góp phần vào việc hình thành thái độ sống tích cực, cải thiện tâm trạng, ngủ ngon hơn và hệ miễn dịch cũng hoạt động “khỏe” hơn nữa.

Từ hôm nay, mỗi ngày, hãy thử ghi ra 5 điều mà bạn cảm thấy biết ơn và chắc chắn, bạn sẽ bất ngờ vì những điều tốt đẹp mà thói quen này mang đến đấy.

5. Dành 2 phút để tắt hết tất cả các thiết bị điện tử

Trước khi muốn đưa tâm trí vào trạng thái tĩnh lặng, hãy dành 2 phút để đăng xuất khỏi mạng xã hội, Gmail, các ứng dụng chat, điện thoại… hay bất cứ thứ gì khác khiến bạn cảm thấy phân tán.

Trên đường đi làm hoặc đi học, bạn có thường đeo tai nghe không? Nếu có thì ngay ngày mai, hãy thử tắt hết chúng: không nghe nhạc, không nghe điện thoại, podcast, tin tức, bài giảng, video, không dán mặt vào điện thoại…., đơn thuần, chỉ đi trên đường và tới nơi làm việc. Chắc chắn, bạn sẽ thấy mọi thứ rất khác đấy.

Đừng để phụ thuộc vào các thiết bị điện tử khi bạn có thời gian để hòa nhập vào cuộc sống thường ngày, hãy lắng nghe nhiều hơn, quan sát nhiều hơn và bạn sẽ thấy xung quanh còn rất nhiều điều ý nghĩa mà bạn đã vô tình lãng quên đấy.

Cre: quantrimang.com

Đăng bởi Để lại phản hồi

5 SAI LẦM PHỔ BIẾN KHI NGƯỜI TRẺ QUẢN LÝ TÀI CHÍNH, ĐI LÀM MÃI MÀ KHÔNG CÓ TIỀN TIẾT KIỆM.

Có khá nhiều bạn trẻ không thể tiết kiệm được tiền hoặc họ chỉ tiết kiệm một khoản tiền nhỏ cho an tâm, rồi lại tiếp tục tiêu xài hoang phí. Nguyên nhân dẫn đến thực trạng này chính là họ chưa ý thức được vai trò của tiền tiết kiệm đối với tương lai. Và dưới đây sẽ là năm sai lầm thường gặp trong công cuộc quản lý tài chính của nhiều bạn trẻ hiện này.

Đầu tiên, bạn bắt đầu tiết kiệm tiền sau khi chi tiêu. Cách sử dụng tiền của một số người là tự thưởng cho bản thân sau khi nhận được tiền, rồi sau đó mới bắt đầu nghĩ xem họ còn lại bao nhiêu tiền để tiết kiệm. Đây thực sự là cách tiết kiệm tiền sai lầm nhất và cũng là lý do khiến cho nhiều người không có tiền tiết kiệm, bởi đã lỡ tiêu hết rồi thì lấy đâu ra để cho vào tài khoản tiết kiệm được nữa. Hãy nhớ tiết kiệm trước rồi hãy tiêu, đó là quy tắc tiết kiệm không bao giờ được thay đổi.

Thứ hai, bạn không lập kế hoạch chi tiêu. Nếu bạn thuộc tuýp người đầu tháng tiêu xài hoang phí, đến cuối tháng phải cân đong đo đếm từng bữa ăn, thì đó chính là lý do khiến bạn vẫn có thể tiêu hết sạch tiền dù thu nhập có cao đi chăng nữa. Trong trường hợp này, trừ khi bạn bắt đầu học cách lập kế hoạch chi tiêu thì có thể rất lâu nữa bạn mới có thể tiết kiệm.

Thử nghĩ xem, nếu bạn sắp đến một nơi mà bạn chưa đến, bạn sẽ cần một bản đồ để biết cách đến đó, đúng không? Nếu bạn đi bộ theo cảm tính, bạn có thể đang đi lòng vòng trong một thời gian dài mà không thể tìm thấy mục tiêu hoặc đích đến. Kế hoạch chi tiêu có thể cho phép bạn ước tính cách tiêu tiền trước, thay vì tiêu tiền theo cảm tính. Quan trọng nhất, nó cho phép bạn cân bằng giữa tiết kiệm tiền và tiêu tiền. Sau khi nhận được thu nhập hàng tháng của mình, bạn có thể phân bổ nó trước và yên tâm chi tiêu.

Thứ ba, bạn chỉ muốn học cách tạo ra lợi nhuận, nhưng không quan tâm đến việc quản lý rủi ro. Mặc dù chúng ta nói “lợi nhuận cao phải chấp nhận rủi ro cao”, nhưng trên thực tế, lợi nhuận và rủi ro có thể không cân xứng. Miễn là bạn có đi đúng đường thì lợi nhuận cao không nhất thiết phải có rủi ro cao. Nhưng có một tiền đề quan trọng, đó chính là bạn phải học cách quản lý rủi ro. Lấy vé số làm ví dụ, một tờ vé số giá chỉ vài trăm tệ nhưng phần thưởng khi trúng số lên tới hàng triệu tệ, nhưng xét về số lượng thì cái rủi ro khi không trúng vé số nhỏ hơn rất nhiều so với phần thưởng nhận được nếu như trúng độc đắc.

Thứ tư, bạn không muốn kiểm soát dòng tiền của chính mình. Tại sao nhiều người lại tiết kiệm ít hơn trong khi thu nhập từ công việc của họ tăng lên? Bởi vì khi không có kế hoạch chi tiêu, bản chất của con người là muốn tiêu nhiều tiền hơn. Thu nhập tăng lên nhưng tiền tiêu xài cũng tăng chóng mặt để “lấy sức kiếm tiền”. Chi nhiều cũng đồng nghĩa với việc tiết kiệm ít hơn, để rồi vài năm nữa trôi qua, bạn mới nhận ra mất đi cơ hội tích lũy tài sản ở thời điểm tốt nhất.

Chi nhiều cũng đồng nghĩa với việc tiết kiệm ít hơn, để rồi vài năm nữa trôi qua, bạn mới nhận ra mất đi cơ hội tích lũy tài sản ở thời điểm tốt nhất.

Có khá nhiều bạn trẻ không thể tiết kiệm được tiền hoặc họ chỉ tiết kiệm một khoản tiền nhỏ cho an tâm, rồi lại tiếp tục tiêu xài hoang phí. Nguyên nhân dẫn đến thực trạng này chính là họ chưa ý thức được vai trò của tiền tiết kiệm đối với tương lai. Và dưới đây sẽ là năm sai lầm thường gặp trong công cuộc quản lý tài chính của nhiều bạn trẻ hiện này.

Đầu tiên, bạn bắt đầu tiết kiệm tiền sau khi chi tiêu. Cách sử dụng tiền của một số người là tự thưởng cho bản thân sau khi nhận được tiền, rồi sau đó mới bắt đầu nghĩ xem họ còn lại bao nhiêu tiền để tiết kiệm. Đây thực sự là cách tiết kiệm tiền sai lầm nhất và cũng là lý do khiến cho nhiều người không có tiền tiết kiệm, bởi đã lỡ tiêu hết rồi thì lấy đâu ra để cho vào tài khoản tiết kiệm được nữa. Hãy nhớ tiết kiệm trước rồi hãy tiêu, đó là quy tắc tiết kiệm không bao giờ được thay đổi.

Thứ hai, bạn không lập kế hoạch chi tiêu. Nếu bạn thuộc tuýp người đầu tháng tiêu xài hoang phí, đến cuối tháng phải cân đong đo đếm từng bữa ăn, thì đó chính là lý do khiến bạn vẫn có thể tiêu hết sạch tiền dù thu nhập có cao đi chăng nữa. Trong trường hợp này, trừ khi bạn bắt đầu học cách lập kế hoạch chi tiêu thì có thể rất lâu nữa bạn mới có thể tiết kiệm.

Thử nghĩ xem, nếu bạn sắp đến một nơi mà bạn chưa đến, bạn sẽ cần một bản đồ để biết cách đến đó, đúng không? Nếu bạn đi bộ theo cảm tính, bạn có thể đang đi lòng vòng trong một thời gian dài mà không thể tìm thấy mục tiêu hoặc đích đến. Kế hoạch chi tiêu có thể cho phép bạn ước tính cách tiêu tiền trước, thay vì tiêu tiền theo cảm tính. Quan trọng nhất, nó cho phép bạn cân bằng giữa tiết kiệm tiền và tiêu tiền. Sau khi nhận được thu nhập hàng tháng của mình, bạn có thể phân bổ nó trước và yên tâm chi tiêu.

5 sai lầm phổ biến khi người trẻ quản lý tài chính, đi làm mãi mà không có tiền tiết kiệm

Thứ ba, bạn chỉ muốn học cách tạo ra lợi nhuận, nhưng không quan tâm đến việc quản lý rủi ro. Mặc dù chúng ta nói “lợi nhuận cao phải chấp nhận rủi ro cao”, nhưng trên thực tế, lợi nhuận và rủi ro có thể không cân xứng. Miễn là bạn có đi đúng đường thì lợi nhuận cao không nhất thiết phải có rủi ro cao. Nhưng có một tiền đề quan trọng, đó chính là bạn phải học cách quản lý rủi ro. Lấy vé số làm ví dụ, một tờ vé số giá chỉ vài trăm tệ nhưng phần thưởng khi trúng số lên tới hàng triệu tệ, nhưng xét về số lượng thì cái rủi ro khi không trúng vé số nhỏ hơn rất nhiều so với phần thưởng nhận được nếu như trúng độc đắc.

Thứ tư, bạn không muốn kiểm soát dòng tiền của chính mình. Tại sao nhiều người lại tiết kiệm ít hơn trong khi thu nhập từ công việc của họ tăng lên? Bởi vì khi không có kế hoạch chi tiêu, bản chất của con người là muốn tiêu nhiều tiền hơn. Thu nhập tăng lên nhưng tiền tiêu xài cũng tăng chóng mặt để “lấy sức kiếm tiền”. Chi nhiều cũng đồng nghĩa với việc tiết kiệm ít hơn, để rồi vài năm nữa trôi qua, bạn mới nhận ra mất đi cơ hội tích lũy tài sản ở thời điểm tốt nhất.

5 sai lầm phổ biến khi người trẻ quản lý tài chính, đi làm mãi mà không có tiền tiết kiệm – Ảnh 2.

(Ảnh minh hoạ)

Và cuối cùng, bạn cố gắng tiết kiệm nhưng lại không biết cách chi tiêu. Những lời nhắc nhở trước đây đều thiên về tiết kiệm, nhưng tôi tin rằng một số người tiết kiệm quá mà không dám tiêu tiền. Nếu ngày xưa, người tiền sử đã biết cách đổi một vật mình có lấy một thứ mà mình chưa có thì hiện tại, tôi chỉ cần biến nỗ lực làm việc của mình thành tiền, và sau đó tôi đi mua một thứ gì đó để có thể thoả mãn bản thân sau những giờ làm việc vất vả.

Chi tiêu hợp lý cũng là cách để tạo thêm động lực cho bản thân hoặc đầu tư để tích lũy thêm tài sản một cách ổn định, giá trị của đồng tiền sẽ bị ăn mất. Nếu không, đồng tiền cũng sẽ mất giá nếu như ở trong tài khoản từ năm này đến năm khác. Tiết kiệm được tiền là tốt, nhưng đừng bị tiền bạc trói buộc dẫn đến việc ngại tiêu tiền. Chỉ cần bạn có kế hoạch thì sẽ không phải lo lắng về việc bội chi mà vẫn có thể cải thiện mức độ hài lòng trong cuộc sống.

Vậy nên, hãy coi thu nhập của bạn như một nguồn tài nguyên quý giá mà bạn đánh đổi bằng rất nhiều thời gian và sức lực. Hãy tận dụng thật tốt bởi nó chính là công cụ để bạn nhìn nhận tương lai một cách nghiêm túc và khiến những nỗ lực của bản thân trở nên có giá trị hơn.

Theo Cô Chang

Trí thức trẻ.

Đăng bởi Để lại phản hồi

ĐỪNG SỐNG NHƯ THỂ BẠN CÓ 1000 NĂM ĐỂ SỐNG!!!

Khi chưa vướng bận trách nhiệm trên vai, Tuổi trẻ là cơ hội để bạn theo đuổi ước mơ. Hãy học tập và rèn luyện để thật sự trở nên giỏi nhất ở những việc bạn thích làm nhất! Thanh xuân không đến 2 lần!

————

10 tuổi: Bố mẹ dặn bạn phải HỌC GIỎI, để sau này có được 1 công việc ỔN ĐỊNH, rồi còn kiếm tiền nuôi thân

14 tuổi: Bố mẹ tiếp tục dặn bạn phải CỐ HỌC THẬT GIỎI, để thi được vào 1 trường CẤP 3 tốt, rồi còn thi ĐẠI HỌC nữa.

18 tuổi: Bạn thi đỗ vào 1 trường ĐẠI HỌC, đúng như tâm nguyện của bố mẹ. Với 1 chuyên ngành cũng khá hot, mà bạn nghĩ là xã hội sẽ cần.

22 tuổi: bạn TỐT NGHIỆP đại học, nhưng chuyên ngành của bạn lại không dễ tìm việc như bạn nghĩ. Mấy năm đầu bạn phải chạy shipper, rồi Grab, Be,…đủ thứ nghề để kiếm sống

26 tuổi: bạn tìm được 1 CÔNG VIỆC, tiền lương không nhiều, nhưng cũng tạm ỔN ĐỊNH. Bạn thường xuyên phải làm muộn đến tận khuya để hoàn thành xong công việc của mình

30 tuổi: bạn KẾT HÔN, cô ấy do 1 người quen giới thiệu cho bố mẹ bạn. Bạn chưa muốn cưới do lương còn chưa đủ nuôi thân, nhưng rồi để chiều lòng bố mẹ, bạn gật đầu đồng ý.

34 tuổi: Sức khỏe bạn ngày càng yếu đi, công việc thì ngày một nhiều hơn, lời hứa thăng tiến lại tiếp tục được lùi vô thời hạn. Cô vợ rỉ tai bạn: “Con trai mình tháng sau lên mẫu giáo lớn, song ngữ 7 triệu/tháng”. Bạn nhíu mày, cô ấy to tiếng: “Anh đã như vậy, anh muốn con cũng như anh sao?” Bạn lặng đi, rút điện thoại chuyển khoản cho vợ thêm 3 triệu, tiền ấy bạn tính sẽ tự thưởng cho mình bộ Vest mới, vì mới được tăng thêm 10% lương sau 3 năm cống hiến hết mình.

38 tuổi: Thằng bé vào lớp 1. Cô chủ nhiệm nói: “Năm đầu tiên rất QUAN TRỌNG ! Phụ đạo một tháng khoảng 3 triệu”. Bạn lặng đi. Đang tính đi học 1 khóa đầu tư để thoát nghèo, nhưng thôi, thấy người ta bảo đầu tư cho con cái là khoản đầu tư mang lại lợi nhuận tốt nhất.

42 tuổi: Thế rồi nó cũng sắp lên được cấp hai, thầy chủ nhiệm nói: “Năm ĐẦU TIÊN rất quan trọng”, bạn cười: “vâng, em đang tính cho cháu đi học thêm”. Dự định năm nay mua 1 hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, nhưng chắc thôi, lo cho con ăn học trước đã, rồi tính sau.

46 tuổi: Một ngày, khi vừa đi học về, thằng bé chạy đến ôm bạn và nói: “Ba, con muốn học Piano. Ba mua cho con 1 chiếc đàn nha”. Câu “Ba làm gì có tiền” những năm tháng gần đây, bạn đã nói quá nhiều, nhưng lần này không hiểu sao KHÔNG NÓI NÊN LỜI.

50 tuổi: Con trai thi được vào 1 trường ĐẠI HỌC cũng không tồi lắm, chắc có lẽ cũng tốt hơn trường bạn ngày xưa. Như vậy là tốt rồi. Lại đúng chuyên ngành của bố. Chắc giờ cũng dễ tìm việc, nhưng mà học phí sao lại cao vậy nhỉ? Không biết còn phải đầu tư cho nó học đến bao giờ.

54 tuổi: Hôm nay con trai bạn TỐT NGHIỆP đại học. Bạn lấy hết cam đảm, xin cấp trên kém hơn bạn 15 tuổi cho phép được nghỉ buổi sáng, tới trường dự lễ tốt nghiệp của con. Rồi còn đi mua cho nó cái XE MÁY nữa..ĐÃ HỨA mấy năm nay rồi, mà ngày nào nó cũng hỏi.

58 tuổi: Bạn đi làm về sau 1 chầu nhậu say khướt với Sếp, chỉ thẳng mặt thằng con: “Mày suốt ngày lông bông, chọn cái nghề tử tế mà làm, dẹp mẹ ba cái thứ ĐAM MÊ VỚ VẨN đi”. Ấy thế thôi mà lại thành cãi lộn. Chỉ nhớ mang máng câu cuối nó nói: “Con không muốn sống CUỘC ĐỜI NHƯ BA”. Bạn phát hiện ra mình đã già, không đủ lý lẽ để nói lại nó, chỉ biết hét lên: “Tao là thằng bố của mày đấy!” Ấy thế mà nó cũng bỏ nhà đi mấy ngày

62 tuổi: Bạn nghe nói nhà nước chính thức cho tăng tuổi hưu của nam lên 65. Tin vui nhất trong cuộc đời, vậy là được NGỒI KHÔNG hưởng lương thêm 3 năm nữa. Thằng con cũng nói đến chuyện kết hôn. Vậy là lại phải chạy vạy lo cho nó cái đám cưới, để được như CON NHÀ NGƯỜI TA

66 tuổi: Vậy là bạn đã NGHỈ HƯU được gần 1 năm. Bạn 1 mình nhâm nhi chén rượu cùng mấy cái chân gà luộc. Sống bằng đồng lương hưu quả không dễ dàng. Sau từng đó năm đi làm, thu nhập cũng có tăng, mà sao kiếm được đồng nào, là hết đồng đó. Hơn 40 năm làm việc cật lực, chỉ để dành tiết kiệm được có vài chục triệu. Không hiểu sao nước mắt bất chợt ứa ra, chắc là do rượu cay quá, chứ gần THẤT THẬP CỔ LAI HY rồi, ai lại khóc như đứa trẻ vậy?

70 tuổi: Cả nhà làm lễ MỪNG THỌ cho bạn. Thằng con tặng bạn 1 chuyến du lịch Phú Quốc, vì cả cuộc đời vất vả, CHƯA CÓ DỊP đi nhiều. Nửa kia bên bạn cũng đã 40 năm cuộc đời; cãi vã, bất đồng cũng nhiều, mà có vẻ như cũng lâu rồi chưa được đi đâu. Lần này có lẽ cũng là cơ hội để cả hai HÂM NÓNG tình cảm. Chuẩn bị cả tháng trời, khi chỉ còn vài ngày nữa là lên đường, thì hỡi ôi, Covid khiến hãng bay hủy chuyến vô thời hạn

74 tuổi: Năm Covid thứ 4, thế giới hiện giờ chỉ còn 1 nửa. Covid thực sự đã mang đến 1 KẾT QUẢ VÔ CÙNG TỒI TỆ mà năm đó loài người không bao giờ có thể mường tượng ra. Mọi người gọi nó là cái búng tay của Thanos. Giờ mọi thứ đã trở nên bình thường, thiên nhiên đã dần phục hồi trở lại, không khí đã trở nên trong lành hơn rất nhiều, biển đã xanh lại như xưa. Bạn quyết định sẽ cùng người vợ đã gắn bó và hy sinh cả cuộc đời cho gia đình, sẽ đi chơi một chuyến. Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi từ trong nhà ra đầu ngõ mua thuốc rồi quay về.

78 tuổi: Bạn nằm trên giường bệnh, tỉnh lại sau cơn mê, xung quanh là toàn bộ người thân bạn bè, đồng nghiệp..vợ và con bạn bắt đầu khóc…Bạn nhận ra…bạn đang ở rất gần NGƯỠNG CỬA TỬ THẦN..Bạn muốn để lại chút tài sản cho con cháu, nhưng chợt nhớ ra, mình cũng đã bán sạch để chữa bệnh mấy năm qua. Đột nhiên bạn tự hỏi: Mình thực sự đã CHẾT từ khi nào? Bạn nhớ lại khoảnh khắc Khi bạn nhận tấm bằng TỐT NGHIỆP đại học. Rồi bạn tự hỏi, mình có thực sự đã 1 lần nào đó DÁM SỐNG cho BẢN THÂN mình???

Câu hỏi dường như quá khó để trả lời. Bạn nhắm mắt và lại 1 lần nữa, như hàng trăm lần trước đó…

ĐỪNG SỐNG NHƯ THỂ BẠN CÓ 1000 NĂM ĐỂ SỐNG!!!

Nếu có một lời khuyên, bạn sẽ chia sẻ điều gì?

Nguồn: Long Troy Phong