Đăng bởi Để lại phản hồi

LUÔN LÀ CHÍNH MÌNH THEO PHIÊN BẢN TỐT NHẤT

1. Sống đơn giản và thanh tao

Ngày nay ít có ai thích thưởng trà và bàn thơ ca, con người ta thích uống cafe và bàn chuyện kinh tế hơn. Xã hội đổi thay khiến chúng ta chỉ luôn nghĩ đến những giá trị của vật chất mà quên đi những vẻ đẹp giản đơn, thích việc trình diễn hơn là sống thành thật. Thử hỏi cách sống như vậy có giúp chúng ta thấy hạnh phúc hay không?

Hãy quay về tìm nơi an trú cho tâm hồn của mình, sống đơn giản, yêu nhẹ nhàng, đời bình an. Đừng chạy theo tiền tài, danh vọng, vật chất mà quên đi chính mình. Đến lúc có tất cả nhưng cũng là lúc mất tất cả!

2. Hãy nói lời yêu thương

Bạn biết không cuộc đời này là vô thường. Người nói yêu thương mình hôm nay chưa chắc ngày mai vẫn sẽ chung đường, người hứa hẹn trăm năm với mình hôm nay chưa chắc sẽ là người mình chung chăn gối.

Vậy nên hãy luôn nói lời yêu thương với tất cả những ai đến bên bạn. Vì biết đâu ngày mai, ngày kia, năm sau, năm sau nữa… họ sẽ không ở bên cạnh mình nữa rồi. Trân trọng giây phút nào, khắc ghi giây phút ấy.

3. Suy nghĩ tích cực

Bạn đã bao giờ nghe câu nói “suy nghĩ tích cực thay đổi cuộc đời” chưa? Sự thật là như vậy, “suy nghĩ quyết định hành động, hành động quyết định thói quen, thói quen quyết định tính cách, tính cách quyết định số phận”. Khi bạn lựa chọn suy nghĩ tích cực cuộc sống của bạn sẽ bước sang một trang mới tràn đầy niềm vui, hạnh phúc, căng tràn nhựa sống….

Đăng bởi Để lại phản hồi

SÔNG CÓ KHÚC, NGƯỜI CÓ LÚC.

Người sống ở đời, đừng khinh thường bất kỳ ai. Sông có khúc người có lúc, ai lên cao rồi cũng có ngày phải đi xuống. Tiền ngàn bạc vạn cũng không thể tránh lúc mặt trời lặn, vô danh tiểu tốt chưa chắc ngày sau không làm nên nghiệp lớn.

Nên khi gặp người giàu có, đừng đố kị. Gặp kẻ nghèo khó, đừng chê cười.

Gặp người lương thiện, đừng ức hiếp. Gặp kẻ đáng thương, nhớ giúp đỡ.

Gặp người nghĩa khí, cần bảo vệ. Gặp kẻ toan tính, tránh càng xa càng tốt.

Lúc ở trên núi, đừng cười người dưới núi, vì có ngày họ sẽ thay thế bạn. Khi ở đỉnh vinh quang, đừng tự phụ, vì khi nhiều người đã thành công, bạn vẫn đang cặm cụi phấn đấu.

Làm người nên khiêm tốn, làm việc phải biết đặt vị trí mình vào người khác để nghĩ.

Dù bạn lợi hại đến đâu, chưa chắc giữ được người cần giữ.

Dù bạn nhiều tiền thế nào, chưa chắc mọi người đều yêu mến.

Bạn có năng lực ra sao, chưa chắc mọi người đều khâm phục.

Bạn thấy mình rất quan trọng, cũng chưa chắc mọi người sẽ chào đón.

Dù có địa vị cao, nhiều mối quan hệ, hay ăn nói khéo léo thế nào, cũng chưa chắc tất cả đều muốn làm quen.

Đường đời còn rất dài, ngày sau chưa biết ai hơn ai, nên đừng quá tự phụ.

Cuộc sống không có ai là dễ dàng, cười người cũng như cười mình, tôn trọng người khác cũng là tôn trọng chính mình.

Bất luận thế giới có thay đổi thế nào, người khác đối xử với bạn ra sao, cũng đừng bao giờ quên: Không xem thường bất kỳ ai, nhất định phải khiêm nhường, nhất định phải lương thiện.

Đăng bởi Để lại phản hồi

” MỘT MÌNH CŨNG ỔN THÔI”

Chúng ta cũng vậy, trong cuộc đời này, đôi lúc chỉ cần một mình đã là an nhiên và hạnh phúc lắm rồi. Như buổi sớm mai, bạn pha một ấm trà, khẽ khoác lên mình chiếc khăn choàng giữa mùa đông lạnh lẽo. Khói trà bốc lên xua tan đi cái giá lạnh, an ủi tâm hồn, khiến bản thân bừng tỉnh, như cỏ cây ấp ủ sức sống để chuẩn bị trở mình, vươn lên.

Như tối trăng rằm, trên sân thượng thanh vắng, bạn đàn hát say sưa. Dẫu tiếng đàn còn vụng về, giọng hát còn chưa hay, nhưng bạn đã sống cho chính mình trong giây phút hiện tại.

Hay vào một buổi sáng cuối tuần, bạn thức dậy thật sớm rồi chạy bộ quanh hồ, vừa nghe nhạc, vừa hát vu vơ. Một mình đã thực sự ổn lắm rồi, chẳng cần thêm ai khác…

Khi bạn đã thực sự tìm lại được chính mình, biết sống cho chính mình; sống cho gia đình của mình nhiều hơn, thì bạn sẽ không còn thời gian để suy nghĩ về những chuyện tình cảm vụn vặt, tầm thường nào đó nữa. Đến một lúc nào đó, đủ duyên ắt bạn sẽ tìm được mảnh ghép phù hợp của cuộc đời mình và có thể gắn bó dài lâu. Hãy sống như quán nước bên đường, người đến chẳng bận lòng, người đi chẳng lưu luyến. Nếu ai đó đủ duyên thì dừng chân ở lại, tiếp tục cuộc hành trình tương lai cùng bạn. Tôi mong rằng: chúng ta đều sẽ ổn!

Đăng bởi Để lại phản hồi

KẾT QUẢ HIỆN TẠI CỦA CHÚNG TA ĐẾN TỪ 90% CÁCH CHÚNG TA PHẢN ỨNG VỚI CUỘC SỐNG

Rèn luyện cho mình lòng biết ơn đối với mọi sự việc xảy đến với bản thân, biết ơn đối với mọi người, mọi vật xung quanh. Lòng biết ơn không chỉ dành cho những người mang lại hạnh phúc, mang lại lợi ích cho bản thân. Biết ơn được với nỗi đau của mình, cảm ơn nỗi đau vì nhờ có nó mà bản thân đã có động lực và suy nghĩ tích cực, trở nên mạnh mẽ như ngày hôm nay.

Nỗi đau tới không phải đến để nhấn chìm ta, mà để ta học được cách bơi. Đó chính là bài kiểm tra vũ trụ gửi tới ta, để ta mạnh mẽ mà hoàn thành nó.

Bức tranh đẹp sẽ có cả gam sáng và gam tối, bản nhạc hay là phải có nốt trầm nốt bổng, cuộc sống cũng vậy, hạnh phúc và nỗi đau song hành. Hãy nhìn nỗi đau một cách bình thản, không còn thấy nó ghê gớm nữa.

Công thức: Hoàn cảnh+ Phản ứng (thái độ) = Kết quả, phản ứng thế nào chiếm 80% kết quả bạn nhận được, vậy nên hãy luôn suy nghĩ tích cực nhất có thể.

Cuộc sống tươi đẹp khi ta có góc nhìn đẹp, thái độ sống tích cực với nó.

Những khi chuẩn bị nói ra những lời nặng nề với người khác, hãy nhìn lại cảm xúc của bản thân và kiềm chế được cơn giận đó. Buông bỏ cái tôi xuống, tôi chẳng là ai, chẳng có gì, nên cũng chẳng tranh giành đúng sai, hơn thua mà buồn phiền.

TÔI MUỐN HẠNH PHÚC, ai cũng muốn vậy, và bài học rút ra được rằng chỉ khi buông được cái TÔI xuống, bỏ được cái MUỐN đi thì sẽ chỉ còn HẠNH PHÚC thôi phải không nào?

Tập nói lời ái ngữ với mọi người , mặc dù trước đó bản thân có thể không quen nói những lời yêu thương, khi nói cảm thấy ngại ngần. Hãy cười nhiều hơn, mỗi sáng sớm thức dậy, chuẩn bị đi làm, hãy tự đứng trước gương và mỉm cười với bản thân, thấy mình cười cũng xinh xắn lắm, hãy mang nụ cười ấy tới với nhiều người hơn. Mọi người đánh giá bạn khó tính, hãy mang nụ cười ấy để đối đãi với tất cả với tình yêu thương vô điều kiện.

Cuộc đời sẽ thật đẹp biết bao nếu như con người luôn lấy nụ cười để đối đãi với nhau dù trong bất kì hoàn cảnh nào đúng không ạ?

Đăng bởi Để lại phản hồi

CUỘC SỐNG GIÚP BẠN NHẬN RA…

1. Sống ở đời, dù bạn tốt đẹp thế nào cũng không thể nhận hết được sự yêu thương của tất cả.

2. Có người hâm mộ, sẽ có người ghét bỏ; có ai đó ganh tị, ắt có kẻ chẳng coi bạn ra gì.

3. Cuộc sống là như thế, bạn không thể làm hài lòng hết thảy. Đừng vì để vừa lòng người khác mà đánh mất bản chất của mình, vì ai cũng có những nguyên tắc và sự tự tôn riêng.

4. Chúng ta qua miệng người khác không phải là con người toàn diện, mà có rất nhiều phiên bản khác nhau, nên chỉ cần làm một bản chính tốt là được.

Bởi người đời:

– Ánh mắt giống nhau nhưng góc nhìn khác nhau

– Miệng giống nhau nhưng mỗi người một cách nói

– Trái tim cấu tạo tương đồng nhưng suy nghĩ lại rất dị biệt.

– Tiền của giống nhau nhưng cách chi tiêu mỗi người một cách.

Cũng là con người nhưng mỗi cá nhân có một cách sống cần tự tin bước đi trên đôi chân của mình.

5. Đại bàng không có tiếng cổ vũ cũng vẫn tung cánh bay cao.

6. Đám cỏ không cần người chăm sóc cũng biết tự vươn mình lớn lên.

7. Hoa dại trong núi sâu dù không ai thưởng thức vẫn tỏa hương thơm ngát.

8. Làm việc, không cần người người đều thấu hiểu, chỉ cần dốc lòng hết sức.

9. Làm Người, không cần ai ai cũng yêu mến, chỉ cần thẳng thắn – rộng lượng.

Một đời người thật ra không dài lắm, dù sao mình cũng đã đọc đến đây rồi, thì nên sống cho đẹp một chút vậy.

Sưu tầm.

Đăng bởi Để lại phản hồi

4 CÁI LƯỜI CÓ THỂ HỦY HOẠI CUỘC ĐỜI BẠN

1. LƯỜI ĐỌC SÁCH

Sách là kho tàng trí tuệ đã được đút kết qua thời gian và sự phát triển của nhân loại. Việc đọc sách được xem là đứng lên vai người khổng lồ, giúp chúng ta có cái nhìn sâu sắc hơn về cuộc sống. Tuy nhiên đa phần chúng ta, đặc biệt là giới trẻ thường sẽ dành phần lớn thời gian việc lướt các thông tin vô bổ mạng xã hội, tham gia các cuộc vui chơi, các buổi tiệc, giải trí,…không lành mạnh.

Việc lười đọc sách sẽ kiến chúng ta trở nên kém hiểu biết, phạm phải những sai lầm không đáng có và đánh mất đi các cơ hội mà không phải lúc nào cũng có được. Hãy nhận thức rõ vấn đề này, lên cho mình một kế hoạch đọc sách rõ ràng để có thể tiếp thu những tinh hoa nhân loại, phát triển bản thân và doanh nghiệp lên một tầm cao mới.

2. LƯỜI TƯ DUY

Hầu hết chúng ta đều gặp các vấn đề liên quan đến cuộc sống, học tập và kinh doanh. Nhưng đa phần mọi người thay vì suy nghĩ để tìm ra cách giải quyết, chúng ta thường có xu hướng tìm kiếm thông tin trên mạng hoặc hỏi ai đó và sao chép, làm theo. Đây là nguyên nhân dẫn đến bệnh lười tư duy. Các nguồn thông tin có thể là những nguồn tham khảo vô cùng quý báo, tuy nhiên đòi hỏi sự chính xác. Việc tìm kiếm sai nguồn thông tin hay lạm dụng quá mức sẽ dẫn đến những hậu quả đáng tiếc.

Lười tư duy sẽ sẽ dần khiến chúng ta bị phụ thuộc, thiếu đi sự sáng tạo, trở thành bản sao và dần đánh mất đi giá trị của mình. Hãy chủ động suy nghĩ, tìm ra cách giải quyết của bản thân để hiểu rõ về chính mình và công việc mình đang làm thay vì bắt chước, làm theo một cách máy móc. Thành công và hệ giá trị của bạn là do cách mà bạn tư duy.

3. LƯỜI HÀNH ĐỘNG

Bạn có thể vẽ ra một kế hoạch hoàn hảo cho bản thân và cho doanh nghiệp. Nhưng nếu bạn chưa bao giờ thật sự lao mình vào để va chạm, làm việc chăm chỉ, cật lực để hoàn thành kế hoạch đó thì mãi mãi điều đó vẫn chỉ là mơ ước.

Có bao giờ bạn đã tự hỏi: “Bạn đã thật sự cố gắng?”. Chuyện trì hoãn từ ngày này qua ngày khác hay việc bạn có hàng ngàn “Ngày mai” sẽ mãi không thể đưa bạn đến được đích. Hãy bắt tay vào làm ngay lúc này những việc bạn cần phải làm. Hãy chủ động tham gia các khóa học đào tạo, xây dựng kỹ năng làm việc, thúc đẩy hành động để có thể giúp bạn đạt những điều bạn mong muốn.

4. LƯỜI GIAO TIẾP

Không thể phủ nhận rằng việc “Đi một mình” có thể sẽ giúp bạn đi nhanh hơn trên con đường hướng đến mục tiêu. Tuy nhiên, trong thời buổi siêu cạnh tranh đòi hỏi sự hợp tác thì yêu cầu về giao tiếp là một vấn đề thiết yếu.

Việc lười giao tiếp hay tự mãn về bản thân sẽ làm ta đánh mất đi các cơ hội giao lưu, học hỏi kinh nghiệm từ mọi người và dần khiến chúng ta bị cô lập. Điều này dẫn đến việc đánh mất đi các mối quan hệ tốt đẹp, khó khăn trong việc tìm kiếm nguồn lực, đội cộng sự để đạt được các mục tiêu dài hạn. Hãy chủ động học hỏi, rèn luyện khả năng giao tiếp của bản thân, từng bước xây dựng các mối quan hệ tích cực để đạt được những điều bạn mong muốn.

– ST-

Đăng bởi Để lại phản hồi

CUỘC ĐỜI SẼ KHÁC NẾU…

1. Có thể chịu được nỗi khổ mà người khác không thể chịu, nhịn cơn giận mà người khác không thể nhịn, làm được việc người khác không thể làm, bạn sẽ được hưởng thụ tất cả những thứ người khác không được hưởng thụ.

2. “Đừng cầu xin một cuộc sống dễ dàng, hãy cầu xin có đủ sức mạnh để vượt qua mọi khó khăn.” Cá xuôi dòng là cá chết, cá sống ngược dòng mà bơi. Đừng ngại khó khăn, tất cả chỉ là thử thách để tôi luyện trở nên mạnh mẽ hơn.

3. Đừng quá để tâm những gì người khác nói, hãy nhìn vào những gì họ làm.

4. Trước khi phán xét một ai, hãy đặt mình vào vị trí của họ. Đi đôi giày của họ, làm cùng một công việc và ở trong chính căn nhà của họ. Hoàn cảnh sống khác một chút, đã dẫn đến khác biệt to lớn.

5. Cuộc sống bình yên cũng tốt, nhưng khi còn trẻ cuộc sống là cố gắng là nỗ lực không ngừng. Sau này nhìn lại, bạn biết rằng bản thân đã đủ mạnh mẽ sau những lần suýt bị cuộc sống này nhấn chìm… chính là bình yên.

6. Mọi người dễ dàng trò chuyện vui vẻ, hợp tác kinh doanh với một kẻ “tiểu nhân” có vẻ ngoài hào nhoáng hơn là một người “ăn mày” với tấm lòng trung thực. Vì vậy, vẻ ngoài rất quan trọng.

7. “Tưới cây cần tưới vào rễ, kết giao người phải xét chân tâm.” Đừng để ấn tượng đầu tiên đánh lừa, đừng vội vàng kết thân chỉ lần đầu gặp gỡ.

8. “Buồn” thực ra cũng chỉ là một thứ cảm xúc. “Lo lắng” cũng vậy, đừng cầm ô lúc trời nắng vì sợ cơn mưa.

9. Không ai biết tương lai bạn ra sao, sẽ trở thành người như thế nào? Con đường là do bạn chọn; không ai có thể nói bạn sai hay đúng.

10. Cuối cùng, đừng so sánh với bất kỳ ai. Bởi bạn đang so sánh cái bên trong của mình với cái hào nhoáng bên ngoài của người khác. Đâu ai biết bên trong họ là những gì?

-Sống đẹp-

Đăng bởi Để lại phản hồi

CÂU CHUYỆN NGẮN: CHUYỆN XÂY CẦU BROOKLYN

“Không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ được đầu hàng” – Winston Churchill

Cầu Brooklyn bắc ngang con sông nằm giữa hai thành phố Manhattan và Brooklyn phải nói là phép lạ của ngành xây dựng.

Vào năm 1883, một kỹ sư giàu óc sáng tạo tên là John Roebling, lòng đầy hứng khởi khi nảy ra ý kiến xây một cây cầu thật ngoạn mục bắc ngang hai thành phố này.

Tuy nhiên, khi nghe ông trình bày ý tưởng táo bạo đó không một chuyên gia về cầu đường nào chịu hợp tác với ông. Họ cho rằng ông điên và bảo ông hãy quên điều đó đi vì không thể nào làm được cây cầu như vậy.

Không nản lòng, ông về nhà thuyết phục con trai mình là Washington cũng là một kỹ sư đầy tiềm năng, rằng có thể xây được cây cầu như vậy. Cả hai cha con cùng ấp ủ ý muốn hoàn thành cây cầu và bàn luận về cách vượt qua mọi trở ngại.

Dẫu sao, các ngân hàng cũng tin họ và đồng ý bỏ tiền ra cho dự án xây cầu. Hết sức phấn khích và nhiệt thành, họ tuyển nhân công và bắt đầu xây cây cầu trong mơ của mình.

Dự án tiến hành được vài tháng thì tai họa ập đến. Một tai nạn ngay tại công trường đã cướp đi chính sinh mạng ông John Roebling và con trai ông bị thương nặng ở đầu.

Washington sau tai nạn ấy đã không thể đi đứng và nói được. Ai cũng nghĩ là dự án cuối cùng sẽ tàn thành mây khói vì chỉ có cha con Roebling là những người duy nhất hiểu được cách xây chiếc cầu này.

Mặc dầu không thể đi lại và nói chuyện, đầu óc Washington Roebling vẫn còn rất tinh anh. Một hôm, đang nằm trong bệnh viện, trong đầu ông chợt nghĩ ra cách “nói chuyện” với người khác.

Vận động duy nhất của cơ thể ông hiện thời là nhúc nhích một ngón tay và ông nghĩ ra một bộ mã truyền tin. Với bộ mã này, ông dùng ngón tay còn chuyển động được gõ ra ý nghĩ của mình vào tay vợ mình để thông tin với vợ những gì cần nói với các kỹ sư vẫn đang tiếp tục xây dựng cây cầu.

Trong suốt 13 năm, Washington đã ra lệnh bằng ngón tay duy nhất còn chuyển động của mình cho đến khi hoàn thành cây cầu Brooklyn kỳ vĩ mà chúng ta nhìn thấy ngày hôm nay.

“Bạn sẽ khám phá ra chính mình một bậc cao hơn sau mỗi lần vượt qua nghịch cảnh” – Thomas Edison.

Đăng bởi Để lại phản hồi

CẬU BÉ BẠI NÃO VÀ CÂU NÓI “CON THÔNG MINH THEO CÁCH KHÁC”

ĐÀI LOAN Bị mọi người coi là thiểu năng vì chỉ số IQ 70, Lư Tô Vỹ vẫn kiên trì học hành và trở thành tác giả của 50 đầu sách giáo dục nổi tiếng.

Lư Tô Vỹ sinh năm 1960 tại một gia đình bố mẹ đều là công nhân mỏ. Khi mẹ mang thai ông, người cha phải đi tù vì oan sai. Gia đình bị tịch thu hết tài sản. Hai mẹ con sau đó phải sống dựa vào bên ngoại.

Năm Lư 8 tuổi, người cha ra tù, kinh tế bớt khó khăn. Tuy vậy, cùng năm đó cậu bé mắc viêm não Nhật Bản, bác sĩ chẩn đoán chỉ sống thêm được ba năm. Dù được cứu sống, não bộ của Lư tổn thương nghiêm trọng và mất khả năng ghi nhớ. Khi đó cậu không đếm nổi từ 1 tới 10, dạy nhiều lần cũng không biết cách xem đồng hồ.

Trên lớp, bài kiểm tra của Lư cũng toàn điểm 0. Không thể tiếp thu bài, điểm số đứng bét lớp nên có lần cậu bị cô giáo mắng là “đồ con lợn”. Vừa nghe cô giáo nhắc đến lợn, Lư hỏi lại: “Thưa cô, lợn ở đâu ạ?”. Cô giáo nghe vậy bực đến nỗi quát lớn: “Sao em dốt vậy, đến nỗi người khác mắng mình là lợn mà cũng không hiểu. Em giống như con lợn bị chấn thương não vậy”.

Lúc tan học, chị gái đón em về nhà, cô giáo vẫn chưa nguôi cơn giận, liền mắng cả người chị, khiến cô bé khóc oà.

Sau khi về đến nhà, chị gái Lư mách với bố. Người bố nói: “Nếu em trai con là lợn, thì đây là chú lợn thông minh nhất thế giới”. Chị gái lại nói: “Nhưng cô giáo mắng em là con lợn bị chấn thương não bố ạ”. Người bố vẫn điềm nhiên: “Con trai bố rất thông minh, con ngày càng thông minh, là người thông minh nhất trên thế giới”.

Dù con bị điểm kém, bố mẹ Lư chưa khi nào mắng cậu. Mẹ Tô Vỹ là người mù chữ, trong hoàn cảnh gia đình nheo nhóc vẫn bỏ thời gian, công việc theo con đến trường. Bà học từng chữ, rồi lại gắng tìm cách giảng giải dễ hiểu để con có hứng thú nắm được cách viết. Cứ như vậy Lư dần viết được nhiều chữ hơn.

Người cha khi đối diện với các bài kiểm tra toàn “trứng ngỗng” của Lư, vẫn tấm tắc khen. Khi con được điểm 1 đầu tiên, ông đã hét lên: “Vỹ, con thi được điểm thật rồi”. Từ điểm 1 này mà cậu bé được ông bố thưởng cho chiếc đùi gà.

Cả bố mẹ thường động viên con trai: “Con không ngốc, con chỉ thông minh theo một cách khác”. Bố Lưu luôn dặn dò, tiềm năng là vô tận, có khuyết điểm ắt sẽ có ưu điểm. Chỉ khi quyết tâm tin vào bản thân mới gặt hái được thành công.

Với niềm tin và tình yêu của gia đình, Lư Tô Vỹ cũng tin bản thân cậu rất thông minh, chỉ là chưa có cơ hội để khẳng định điều này.

Tốt nghiệp cấp 3, Lư Tô Vỹ quyết định thi đại học, dù thầy cô và bạn bè đều cười nhạo. Năm đầu tiên cậu thi vào Đại học sư phạm nhưng trượt. Trong 5 năm liên tiếp, cậu đều thất bại, cho đến năm thứ 6 mới đỗ vào Học viện sỹ quan cảnh sát.

Dù vào được đại học, sức học của Lư vẫn rất yếu, đặc biệt là tiếng Anh. Kết quả kém khiến nhiều lần cậu bị giáo viên phàn nàn và bạn bè trêu chọc. Nhận thức được điều này, Lư học chăm chỉ hơn nữa nhưng kết quả không cải thiện. Mọi việc vẫn tiếp diễn cho đến ngày chàng sinh viên năm thứ nhất gặp được giáo sư Mã Truyền Trấn. Sau nhiều lần phân tích kết quả IQ của Lư, vị giáo sư kết luận: “Lư Tô Vỹ, em không phải kẻ ngốc, em là một thiên tài khác biệt. Chỉ là em chưa phát huy được khả năng của mình”. Vị giáo sư khuyên Lư nên làm những công việc sáng tạo. “Em không cần phải dùng phương pháp của người khác để học tập, hãy dùng chính phương pháp của mình”, ông nhắc nhở.

Từ lời khuyên của giáo sư, Lư bắt đầu điều chỉnh kế hoạch và phương pháp học tập. Khi đọc sách, cậu sẽ đọc mục lục trước rồi tự xây dựng bảng hệ thống, sau đó điền từ khóa vào hệ thống đó. Nhờ thay đổi, đến kỳ hai của năm thứ hai, Lư đã lọt vào top 3 của lớp. Lúc này cậu đã tin: “Mình không ngu ngốc, chỉ thông minh theo cách khác”.

Những năm ngồi trên ghế giảng đường, Lư liên tục nhận được giải thưởng nghiên cứu của trường, tốt nghiệp đứng thứ 3 toàn khóa. Học xong đại học, Lư Tô Vỹ từng làm trong trại giáo dưỡng với nhiệm vụ cảm hóa các thanh thiếu niên phạm tội, sau đó trở thành chuyên gia trong lĩnh lực khai thác và phát triển năng lực tiềm ẩn và là tác giả của 50 đầu sách về giáo dục con cái. Ông cũng thường được mời đi diễn thuyết tại nhiều nơi trên thế giới, động viên và cảm hóa vô số người sống một cách tự lập, tìm lại lòng tự tin của mình.

Lư Tô Vỹ từng viết câu chuyện của bản thân mình trong cuốn sách “Con không ngốc, con chỉ thông mình theo một cách khác” xuất bản năm 2015, gây tiếng vang trên toàn thế giới. Trong cuốn sách này, ở cuối mỗi chương, ông lại đưa ra một bài học quan trọng từ hồi ức của mình. Một trong những bài học mà Tô Vỹ nhắc đến chính là việc mỗi người nên “nhìn thấy thiên tài trong chính mình”.

“Nhìn thấy thiên tài trong mình, thấy được vẻ đẹp độc đáo của bản thân, trong phút chốc cuộc đời chúng ta sẽ đổi khác. Trong xã hội hiện đại, chúng ta theo đuổi quá nhiều những mục tiêu không thuộc về mình, mà không biết bản thân mình thực sự muốn gì. Tại sao không dừng lại xem xét bản thân, rồi mới tiếp tục xuất phát? Nhất định bạn sẽ phát hiện ra rằng, chính bản thân bạn đã là một món quà, một kho báu vô giá”, ông viết.

Nguồn: Vnexpress.net

Đăng bởi Để lại phản hồi

CÂU CHUYỆN NGẮN: BÀI HỌC TỪ NGƯỜI THẦY DẠY VÕ

Phần lớn hạnh phúc hay bất hạnh được quyết định bởi tính cách của bạn chứ không phụ thuộc vào hoàn cảnh” – Martha Washington.

Một cậu bé 10 tuổi quyết định học môn võ judo cho dù cánh tay trái của cậu đã mất trong một tai nạn xe hơi. Cậu theo học judo với một võ sư Nhật.

Vì tin rằng mình đã học tập rất chuyên cần và tiến bộ nên cậu vô cùng thắc mắc tại sao sau ba tháng tập luyện mà thầy chỉ dạy cho mình mỗi một thế võ duy nhất.

Cuối cùng, không kiên nhẫn nổi nữa, cậu bé hỏi thầy:

– Thưa thầy, chẳng lẽ con không thể học được các thế võ khác sao?

Ông trả lời:

– Đây là thế võ duy nhất thầy dạy con, cũng chính là thế võ duy nhất mà con cần phải học.

Tuy không hiểu hết lời thầy nhưng tin tưởng ở thầy, cậu bé tiếp tục tập luyện.

Nhiều tháng sau, lão sư phụ dẫn cậu đến tham dự một cuộc thi judo. Cậu bé rất ngạc nhiên khi thấy mình thắng dễ dàng trong hai trận đầu.

Trận thứ ba khó khăn hơn nhưng sau một hồi, đối phương mất kiên nhẫn trong các đòn tấn công, cậu bé đã khéo léo sử dụng thế võ và chiến thắng. Vẫn chưa hết ngạc nhiên vì thành công của mình, cậu tự tin bước vào trận chung kết.

Lần này, đối thủ của cậu là một võ sinh cao lớn, to khỏe và dày dặn kinh nghiệm hơn. Vào trận không lâu, cậu bé đã liên tiếp trúng đòn và hoàn toàn bị đối phương áp đảo. Hết hiệp đầu, sợ cậu bé bị thương, trọng tài ra hiệu kết thúc trận đấu sớm nhưng người thầy của cậu không đồng ý:

Cứ để cậu bé tiếp tục. – Võ sư yêu cầu.

Ngay sau khi trận đấu bắt đầu lại, đối phương phạm phải sai lầm nghiêm trọng: anh ta coi thường đối thủ và mất cảnh giác. Ngay lập tức cậu bé dùng thế võ duy nhất của mình quật ngã đối phương và khóa chặt anh ta trên sàn.

Cậu bé đã đoạt chức vô địch.

Trên đường về, hai thầy trò ôn lại các thế đánh trong từng trận đấu.

Lúc này cậu bé mới thu hết can đảm nói ra cái điều ám ảnh trong đầu mình bấy lâu nay:

– Thưa thầy, làm sao con có thể trở thành vô địch chỉ với một thế võ như thế?

Con chiến thắng vì hai lý do. Người thầy trả lời.

– Lý do thứ nhất con gần như đã làm chủ được một trong những cú đánh hiểm và hiệu quả nhất của môn võ này. Lý do thứ hai, cách duy nhất mà đối thủ của con phá được thế võ đó là họ phải giữ chặt cánh tay trái của con lại

– Mà con lại không có tay trái.

Đôi khi, một điểm yếu của ai đó lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu điểm là một điều tốt nhưng nếu có thể biến khuyết điểm thành lợi thế lại càng là một điều kỳ diệu hơn. Hãy tin vào chính mình, bạn có thể làm tất cả!

“Hãy biến nghịch cảnh thành cơ hội giúp bạn đạt được những điều tốt đẹp hơn.” – Wille Jolley