Đăng bởi Để lại phản hồi

CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG HẠT MUỐI

Một chàng trai trẻ đến xin học một ông giáo già với tâm trạng bi quan và chỉ thích phàn nàn. Đối với anh, cuộc sống là một chuỗi ngày buồn chán, không có gì thú vị.

Một lần, khi chàng trai than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, người thầy im lặng lắng nghe rồi đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ.

– Con cho thìa muối này vào cốc nước và uống thử đi.

Lập tức, chàng trai làm theo.

– Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời.

Người thầy lại dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước:

– Bây giờ con hãy nếm thử nước trong hồ đi.

– Nước trong hồ vẫn vậy thôi, thưa thầy. Nó chẳng hề mặn lên chút nào – Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.

Người thầy chậm rãi nói:

Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này đây, nhưng mỗi người hòa tan nó theo một cách khác nhau. Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước, họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.

Sưu tầm.

Đăng bởi Để lại phản hồi

SÁCH LÀ NGƯỜI BẠN TỬ TẾ NHẤT: ĐỌC SÁCH CÀNG NHIỀU, PHÚC KHÍ CÀNG LỚN!

1. Đọc sách khiến con người trở nên khôn ngoan hơn

Lợi ích đầu tiên của việc đọc sách tất nhiên là để nâng cao kiến thức. Nếu bạn không muốn sống như kiểu “ếch ngồi đáy giếng”, thì bạn phải thu nạp thêm những kiến thức từ thế giới bên ngoài.

Nhưng không phải ai cũng có cơ hội đi du lịch hàng ngàn dặm đường. Vì vậy may mà có sách, có thể giúp họ ở một chỗ cố định vẫn có thể hiểu thêm về thế giới.

Có thể nói rằng, đọc sách chính là cách tiếp thu kiến thức thuận tiện và hiệu quả nhất.

Trong quyển sách “Khổ vui của việc đọc sách”, Dương Giang có viết:

“Đọc sách giống như đến thăm nhà người ưu tú nhất thế giới. Muốn đến thăm người thầy bạn ngưỡng mộ hoặc một học giả nổi tiếng mà không cần phải chào hỏi trước, cũng không sợ làm phiền họ.

Mở sách ra, bạn đã có thể “vào nhà”. Dù đến đó thường xuyên cũng không sao, bất cứ lúc nào bạn muốn đến. Hay muốn rời đi cũng có thể không cần nói lời tạm biệt…”

Đây là cách thu nhận kiến thức đơn giản nhưng sáng giá nhất!

2. Đọc sách làm người ta quên đi lo lắng

Tống Thái Tông mỗi ngày đều đọc hai quyển sách lịch sử, nếu một ngày bận việc triều chính thì ngày hôm sau sẽ đọc gấp đôi.

Ông cho rằng: “Đọc sách không phải là gánh nặng, là sự hữu ích!”

Sau này, khi Tô Đông Pha bị giáng chức xuống Đan Châu, Hải Nam, Trung Quốc. Dù ở đây không có phòng, không có thịt, không có thuốc, chỉ có thể ăn khoai uống nước sống qua ngày. Nhưng ông vẫn nhất định cho con trai chép sách và đọc sách cùng mình.

Bạn nghĩ tại sao trong môi trường khắc nghiệt như thế, họ vẫn kiên trì với việc đọc sách?

Nhà thơ Nam Tống Vưu Mậu đã từng nói: “Đói thì đọc sách thay rượu thịt, lạnh thì đọc sách thay chăn lông, cô đơn thì đọc sách thay bạn bè,…”

Đọc sách được người trí tuệ xem như một loại thư giãn, họ thưởng thức nó trong thầm lặng.

Chỉ cần có sách, sẽ khiến họ quên đi mọi nhọc nhằn trên đời.

3. Đọc sách giúp thay đổi tính khí

Thức ăn dinh dưỡng có thể giúp cơ thể thêm cường tráng, đọc đúng sách có thể bảo vệ đời sống sức khỏe tinh thần của một người.

Thật ra khí chất của một người vốn dĩ rất khó thay đổi. Nhưng khi đọc sách, lại có thể thay đổi được nó. Người xưa còn tương truyền rằng đọc sách có thể giúp thay đổi xương cốt.

Lịch sử khiến con người rõ ràng mọi việc, thơ ca giúp họ sáng suốt, toán học giúp ta thấu đáo, và triết học khiến nhân sinh thêm sâu sắc.

Bạn thấy đấy, đọc sách chính là cách tốt nhất giúp trau dồi tâm trí một cách tinh tế.

Hoàng Đình Kiên từng nói: “Nếu con người không đọc sách, họ sẽ sống, chỉ là đang sống vô vị từng ngày.”

Không đọc sách, có thể khiến đầu óc mơ hồ, con người trở nên tầm thường!

Nếu bạn siêng năng đọc sách, có thể giúp mài giũa tính tình, không còn dễ nóng nảy, cũng không còn quá để ý đến lời nói hay cái nhìn thị phi từ người khác nữa.

4. Đọc sách góp phần tạo nên gia đình hạnh phúc

Đọc sách không chỉ là nấc thang giúp bản thân tiến bộ, mà còn là khởi đầu để gia đình phát triển mạnh mẽ.

Trong thời kỳ Gia Khánh của nhà Thanh, có một câu đối đã được khắc lại trong thư phòng của Lễ bộ:

“Đọc sách truyền mười đời, thì phú quý nhất định không dưới ba đời…”

Đọc sách không phải lối thoát duy nhất, mà còn là lối thoát rất công bằng. Bởi vì nó không quan tâm đến tài năng, xuất thân, mà chỉ coi trọng sự chăm chỉ và cống hiến.

Tăng Quốc Phiên không có nhiều tài lẻ, xuất thân cũng từ gia đình nhà nông. Nhưng ông đã tự thay đổi số phận cả gia đình thông qua việc học của mình.

Sau này khi ra làm quan, Tăng Quốc Phiên nói với mọi người:

“Ông không hi vọng được vinh danh từ thế hệ này sang thế hệ khác, chỉ mong có người tài từ đời này sang đời khác.”

Nghĩ như vậy, ông cũng đã làm như vậy. Dù ở xa nhưng ông chưa bao giờ quên việc viết thư về quê nhà đốc thúc em trai và các cháu trai học tập.

Đọc sách, không chỉ có thể giúp thay đổi số phận chính mình, mà còn thay đổi gia đình, thay đổi cả thế giới!

Nguồn: Cafebiz.vn

Đăng bởi Để lại phản hồi

4 PHƯƠNG PHÁP KHÔNG TỐN KÉM ĐỂ TRẺ CÓ IQ CAO HƠN

Nếu thường xuyên được rèn luyện những thói quen dưới đây, trí thông minh của trẻ sẽ được cải thiện nhanh chóng.

Trường Y Harvard từng nghiên cứu và chỉ ra, 5-6 tuổi là thời điểm não trẻ phát triển 80-85%. Điều này đồng nghĩa 0-6 tuổi là thời kỳ đỉnh cao để phát triển IQ (trí thông minh) cho não bộ. Các chuyên gia gợi ý một số giải pháp để kích thích IQ của trẻ trong giai đoạn này.

1. Tập thể dục thường xuyên

Trong cuốn ”Tập thể dục làm biến đổi não bộ” của phó giáo sư John Reddy (ĐH Y Harvard) đã đề cập đến sự liên kết giữa việc tập thể dục và trí não. Nghiên cứu thực tế của John Reddy với 19.000 học sinh ở ngoại ô thành phố Chicago, Mỹ cho thấy khi áp dụng chương trình giáo dục thể chất kiểu mới, thành tích học tập của học sinh trong trường được cải thiện đáng kể.

Tập thể dục thường xuyên cũng giúp não tăng tốc. Một thí nghiệm trên chuột cho thấy, những con được tập thể dục, vùng hải mã có chức năng ghi nhớ lớn hơn 15% và nặng hơn 9% so với những con chuột không tập luyện.

Để đưa thể dục thể thao trở thành thói quen hàng ngày, giáo sư John Reddy khuyên bố mẹ:

– Chủ động đưa trẻ đi tập thể dục, việc này nên bắt đầu càng sớm càng tốt.

– Cho trẻ tham gia các bộ môn thể thao trước giờ học.

– Khuyến khích và ủng hộ trẻ tập luyện thể thao cùng bạn bè.

2. Chơi game trong khoảng thời gian thích hợp

Giáo sư Hồng Lan, nhà khoa học não bộ của Đại học Trung ương Đài Loan chỉ ra, game không phải là kẻ thù của học tập, chơi trong khoảng thời gian thích hợp lại mang nhiều lợi ích.. “Nếu sử dụng đúng cách, game là đối tác của học tập và có lợi cho sự phát triển não bộ ở trẻ”.

TS Cheryl Olson, nhà tâm lý học công tác tại trường Y của Đại học Harvard đã viết một báo cáo liên quan đến động lực chơi game của trẻ, được đăng trên tạp chí Review of General Psychology.

Theo Cheryl Olson, trò chơi điện tử có thể giúp trẻ phát triển trí não, dạy trẻ kỹ năng sáng tạo và giải quyết vấn đề. Chơi game còn tạo sân chơi chung cho những đứa trẻ kết bạn, cho phép chúng đi chơi và tạo ra khoảng thời gian mang tính xây dựng, đồng thời cho phép trẻ chia sẻ niềm vui và sự cạnh tranh.

3. Duy trì thói quen đọc sách

Nhà giáo dục Vasily Sukhomlinsky của Ukraina từng nói: “Cách để trẻ thông minh hơn không phải là học bù đầu hay tăng lượng bài tập về nhà mà là thêm thời gian đọc sách”. Tạp chí Khoa học và Tâm lý của Mỹ từng công bố kết quả nghiên cứu tháng 1/2012, rằng đọc sách cho trẻ nghe kết hợp với tương tác có thể làm tăng chí số IQ của trẻ hơn 6 điểm. Một khảo sát khác về thói quen của 177 tỷ phú trên thế giới cũng chỉ ra, điểm chung của họ là dành nhiều thời gian đọc sách.

4. Cha mẹ dành thời gian nói chuyện với con

Các nhà khoa học từ Viện công nghệ Massachusetts, Đại học Harvard và Đại học Pennsylvania, Mỹ đã kết luận: “Trẻ càng thường xuyên nói chuyện với cha mẹ, vỏ não càng hoạt động tích cực”. Theo các nhà khoa học, việc giao tiếp này sẽ giúp trẻ đạt điểm cao trong những bài kiểm tra ngôn ngữ và khả năng hiểu biết.

Richard Phillips Feynman là khoa học Mỹ gốc Do Thái, người đạt giải Nobel Vật lý từng chia sẻ trong cuốn tự truyện, sự thành công của ông là ảnh hưởng từ người bố. “Bố thường dạy tôi bằng cách đưa ra nhiều ví dụ khác nhau và thảo luận về chúng. Ông không gây áp lực, chỉ là những cuộc thảo luận thoải mái, vui vẻ. Điều này đã truyền cảm hứng cho tôi trong suốt cuộc đời và cho tôi cảm nhận về mọi lĩnh vực khoa học mà tôi quan tâm. Khi còn nhỏ, tôi rất thích những cuộc trò chuyện với bố”, ông nói.

Một bài báo đăng trên tờ MIT Technology Review viết: “Việc bố mẹ và con cái trò chuyện với nhau ảnh hưởng đến hoạt động tích cực của não bộ”. Các nhà nghiên cứu đã chỉ ra trò chuyện không chỉ thúc đẩy mối quan hệ cha mẹ – con cái mà còn thúc đẩy các kỹ năng xã hội của trẻ. Trò chuyện cũng là động lực mạnh mẽ cho phép trẻ phát triển nhiều khả năng cùng một lúc.

Nguồn: vnexpress.net

Đăng bởi Để lại phản hồi

10 NGUYÊN TẮC CƠ BẢN GIAO TIẾP CỦA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH

Không biết bạn có phát hiện ra hay không, càng lớn, càng nhận biết nhiều điều, kinh nghiệm xã hội càng phong phú, thì khó khăn xã hội không những không giảm mà trái lại còn xuất hiện nhiều hơn với level cao hơn.

Dưới dây là 10 nguyên tắc xã giao quan trọng mà mọi người cần biết, mong rằng các bạn có thể áp dụng và thực hành nó trong cuộc sống:

1. Con người là sinh vật xã hội, nên trong xã hội cần cố gắng kiểm soát cảm xúc riêng, đặc biệt là cảm xúc tiêu cực trong các mối quan hệ cá nhân.

Dù là người có tính khí tốt đến đâu, hiền đến đâu đi nữa cũng không chịu nổi một người cộc cằn, hay nổi giận, hoặc lúc nào cũng buồn bã, tiêu cực, không vui.

Trong cuộc sống, mỗi người đều gặp phải những khó khăn không giống nhau, trong quá trình khắc phục, vượt qua, nên cố gắng duy trì bình tĩnh, kiểm soát những cảm xúc không mong muốn của bản thân, để tránh làm tổn thương người khác.

2. Đôi lúc im lặng, không hồi âm chính là từ chối.

Tôi có một đồng nghiệp, tuần trước cô ấy gửi tin nhắn khắp nơi hỏi vay tiền mua nhà. Trong đó có một người là bạn thân nhất của cô ấy lúc trước, nhưng chờ mãi vẫn không thấy người kia hồi âm.

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo: “Có lẽ do cô bạn kia đã từ chối việc cho vay tiền rồi.” Nhưng người bạn này không tin, cô ấy cho là người bạn kia vẫn chưa nhận được tin nhắn thôi. Vì chờ quá lâu nên cô ấy liền chủ động gọi điện mấy lần vẫn không có ai bắt máy. Đến hôm chủ nhật vừa rồi, khi gọi lại lần nữa, bạn cô ấy rốt cuộc cũng nghe máy, nhưng là để từ chối.

3. Đừng nên chuyện gì cũng kể cho người khác nghe, bạn kể là chuyện buồn, nhưng nghe vào tai họ lại là chuyện cười.

Trưởng thành là thế nào? Là biết học cách khi nào cần sống cô đơn, học cách bảo vệ bí mật, bảo vệ chính mình. Lúc trước tôi từng có ý nghĩ rất ngây thơ, cho rằng thật thà, đối xử tốt với mọi người sẽ nhận được sự yêu mến của họ, sẽ có nhiều bạn bè tốt, thế nên chuyện gì tôi cũng thực lòng kể hết cho họ nghe. Nhưng thực tế lúc nào cũng khác với suy nghĩ nhiều lắm.

Ngay cả chính bản thân bạn còn không bảo vệ nỗi bí mật của mình thì làm sao trách họ được? Đừng nên chuyện gì cũng thật lòng kể hết cho người khác nghe, đôi lúc bạn kể là chuyện buồn, nghe vào tai họ lại ra hàng ngàn phiên bản truyện cười.

4. Đừng hỏi những câu hỏi mà tự mình có thể tìm hiểu được hoặc mang tính cá nhân nhiều quá.

Ông cha ta thường có câu “Học ăn, học nói, học gói, học mở”. Tinh thần hiếu học muôn đời đáng quý và được nêu gương tốt.

Nhưng có vài chuyện, vài việc, vài câu hỏi, bạn không nên hỏi người khác. Ví dụ: những câu hỏi lý thuyết mà ta có thể tra được trên google, những câu hỏi hết sức đơn giản và cơ bản, những câu hỏi mang tính đời tư cá nhân.

Vì nếu hỏi những câu như vậy, đối phương rất dễ nhận định bạn là loại người lười biếng, không tự thân vận động, không trân trọng thời gian người khác, tò mò, tọc mạch đời tư người khác,…

5. Không ai thích bị phê bình quá thẳng, nếu họ nói tôi không sao, tôi không để bụng, vậy họ đang nói dối thôi.

Phê bình về vấn đề lương cử, công việc, gia đình, nhân phẩm, sinh lý, IQ,… của người khác, chính là một trong những thứ dễ đả kích họ nhất.

Nếu không hiểu rõ về những gì họ làm, đừng nên mở miệng phê bình. Nếu hiểu rõ, hãy dùng từ nhẹ nhàng hơn, đừng lúc nào cũng phê bình thẳng thắn quá.

6. Chữ tín và sự thành thật luôn lấy làm đầu.

Bạn có thể đề phòng, nhưng bạn không được nói dối, trong tình thân, tình yêu, tình bạn, hay trong công việc đều như nhau. Sự thành thật luôn là nền tảng để khiến đối phương có nhận xét và đánh giá tốt về nhân phẩm của bạn.

Không nên quá thành thật, nhưng cũng không nên quá mưu mô, xảy ra chuyện gì cũng dùng những câu nói dối để che đậy và đắp nặn hình tượng hoàn mỹ cho riêng mình.

7. Nhớ tên người khác là phép lịch sự tối thiểu, bởi vì nếu bạn không nhớ, họ sẽ cho rằng đối với bạn, họ không quan trọng.

Không phải bất cứ ai bạn gặp qua cũng đều phải nhớ tên. Nhưng ít nhất trong công việc, tên đồng nghiệp làm chung, sếp của mình, sếp tổng, đối tác, bạn bè chơi chung,… bạn cần nên nhớ được tên của họ.

Có nhiều người nói rằng vì do tôi não cá vàng nên không nhớ, nhưng dù đó có là lý do chính đáng đi nữa, trong quan hệ giao tiếp, đối phương có thể sẽ cảm thấy bạn không xem trọng họ. Vì nếu xem trọng, dù không nhớ được, bạn ít nhất cũng phải ghi chú lại tên họ trong danh sách giao tiếp rồi chứ, đúng không?

8. Đã hẹn cần phải đúng giờ, dù trễ cũng nên nói thật cho họ biết.

Hầu hết mọi người thường có thói quen thế này, hẹn bạn bè đi chơi, khi đến nơi thì có người còn chưa đến, gọi điện sang thì được bảo là đang trên đường, chỉ “năm phút nữa sẽ đến” thôi. Nhưng 5 phút đó thực tế lại biến thành hơn nửa tiếng.

Lúc đầu, có thể do bạn bận thật, nhưng quen dần theo thời gian, nó lại trở thành một thói quen: thói quen đi muộn, thói quen nói dối thời gian.

Muốn đối phương tôn trọng bạn, trước hết bạn cần tôn trọng đối phương đã, bạn nghĩ đến trễ chút không sao, nhưng rồi một ngày đối phương chán nản với cảnh chờ đợi rồi, khi đó chỉ còn mình bạn thôi.

9. Hãy cảnh giác với những người “không có việc làm, cứ thích tìm bạn nói chuyện.”

Rõ ràng đã lâu không nói chuyện, cũng không thân thiết gì, nhưng đột nhiên xuất hiện nhắn tin rồi trò chuyện với bạn mọi lúc.

Trường hợp này có hai loại: một là thích bạn, hai là tìm bạn nhờ vả. Nhưng thông thường thì ở vế sau là nhiều.

Với loại tình huống này, không cần để ý quá nhiều đến thể diện, có thể giúp thì giúp, không giúp được thì từ chối.

Bạn cho rằng từ chối đối phương là quá đáng, sợ họ giận, có lỗi với họ. Ừm, ngược lại, ép chính mình đi làm chuyện không thích mới là có lỗi với bản thân đấy.

10. Được người khác khen không nên quá đắc ý, bị người khác chê không nên quá thất vọng.

Theo đuổi sự hoàn mỹ là đúng, nhưng theo đuổi sự hoàn mỹ theo ánh mắt người khác thì hoàn toàn sai rồi. Cuộc sống này “chín người mười ý”, bị người khác chê, không phải do bạn vô dụng, chỉ là do bạn làm chưa đủ tốt, hoặc do ánh mắt họ quá cao.

Thay vì truy cầu sự hài lòng của tất cả mọi người, không bằng cố gắng làm tốt một chính mình hoàn hảo nhất, không quên tâm nguyện ban đầu, không đi vào con đường xấu xa, đen tối.

Theo Trí thức trẻ

Đăng bởi Để lại phản hồi

LỜI HỨA

“Làm việc tốt không cần báo đáp, chỉ cần bạn hứa với tôi rằng nếu gặp người khác khó khăn hãy hết lòng giúp đỡ họ”

Một người phụ nữ mù bắt taxi tới một tòa nhà. Lúc đến nơi, đồng hồ hiển thị số tiền là 100 ngàn đồng. Tài xế taxi dẫn cô vào chỗ an toàn rồi nói: “Tôi không thu tiền của cô, bởi vì so với cô thì việc kiếm tiền của tôi chắc là dễ dàng hơn”.

Vừa đúng lúc này, từ trong khu cư xá, người đàn ông có dáng vẻ của một ông chủ đi ra. Ông cũng lên chiếc xe taxi đó rồi đi. Trên đường, hai người đàn ông vui vẻ chuyện trò cùng nhau. Khi xuống xe, đồng hồ hiển thị số tiền là 100 ngàn đồng nhưng người đàn ông lấy ra số tiền 200 ngàn và nói: “Tiền này bao gồm cả số tiền của người phụ nữ lúc nãy. Tôi cũng không phải vĩ đại gì, nhưng chắc là việc kiếm tiền cũng dễ dàng hơn cậu một chút, hy vọng cậu có thể tiếp tục làm việc tốt!”.

Vào đêm bão tuyết ở Texas, nước Mỹ, chàng trai tên Kress đi ô tô và bị mắc kẹt tại khu bão tuyết. Anh ta vô cùng lo lắng, nhưng đúng lúc ấy, một người đàn ông đi qua thấy được tình cảnh này, liền không nói năng gì mà dùng ngựa của mình kéo ô tô của Kress về thị trấn nhỏ. Sau đó, Kress cảm kích và lấy ra rất nhiều tiền đưa cho người đàn ông này để tỏ lòng biết ơn. Song, ông ta nói: “Tôi giúp cậu không cần báo đáp, tôi chỉ mong cậu hứa với tôi một điều, lúc gặp người khác khó khăn phải hết lòng giúp đỡ họ”.

Vì thế sau này, Kress luôn chủ động giúp đỡ rất nhiều người. Hơn nữa mỗi lần giúp ai đó, anh ta lại nhắc lại câu mà người đàn ông đó đã nói với mình. Nhiều năm sau, khi Kress đột nhiên bị mắc kẹt trong trận lũ quét trên hòn đảo, một nam thanh niên đã liều mình cứu sống anh. Lúc Kress cảm ơn thanh niên kia, không ngờ cậu ta cũng nói một câu giống y như câu mà Kress đã nói vô số lần: “Tôi giúp ông không cần báo đáp nhưng muốn ông hứa…”.

Kress cảm thấy thật ấm áp và thầm nghĩ: “Hóa ra, mình đã tặng tình yêu thương cho nhiều người và cuối cùng nó đã thông qua cậu thanh niên này mà trả lại. Những việc tốt mà mình đã làm trong cuộc đời, cuối cùng mình cũng sẽ được nhận lại mọi thứ”.

Nếu bạn có may mắn đọc được lời hứa này, xin vui lòng chuyển tiếp tới bạn bè và người thân của mình. Tôi tin rằng có rất nhiều người cần sự giúp đỡ của chúng ta và chính nghĩa sẽ được lan truyền, bởi vì suy cho cùng việc tốt, việc thiện mà mọi người làm ở hiện tại cũng vì tương lai của bản thân.

“Làm việc tốt không cần báo đáp, chỉ cần bạn hứa với tôi rằng nếu gặp người khác khó khăn hãy hết lòng giúp đỡ họ”. Hy vọng rằng bạn cũng hoàn thành được lời hứa này và lại chuyển tiếp nó cho người tiếp theo, tin rằng xã hội này sẽ tốt đẹp hơn rất nhiều.

Theo: nguyenvanhau.net

Đăng bởi Để lại phản hồi

CŨNG BỊ DẠY DỖ BỞI LỜI NÓI VÀ ROI VỌT, VÌ SAO NGÀY XƯA CÓ RẤT ÍT TRẺ EM XUẤT HIỆN VẤN ĐỀ TÂM LÝ ?

Những đứa trẻ ngày xưa dù không được cha mẹ trò chuyện mỗi ngày nhưng lại được sống một đời sống rất “thật”, khác rất xa với thế giới ngày càng “ảo” như bây giờ.

Có lẽ chưa thời điểm nào vấn đề tâm lý ở trẻ em lại được quan tâm nhiều như bây giờ. Đặc biệt, trên khắp các diễn đàn mạng xã hội, câu chuyện so sánh giữa cách nuôi dạy trẻ giữa xưa và nay cũng tích cực được bàn luận.

Chẳng hạn: Cùng bị dạy dỗ bởi lời nói và roi vọt, vì sao ngày xưa có rất ít trẻ em xuất hiện vấn đề tâm lý?

Chuyện ngày xưa

Những người sinh vào thời kỳ 8x đổ về trước được coi là thế hệ tuổi thơ không tồn tại internet. Lúc ấy, đất nước còn nghèo, nhà thì đông con, suy nghĩ của người dân cũng chưa văn minh nên cái gọi là ”cha mẹ trò chuyện tâm sự cùng con” dường như là điều rất hiếm có.

Thời ấy nhà tôi chưa có đồng hồ báo thức, cũng không có điện thoại thông minh, chỉ có tiếng mẹ gọi, tiếng bố la mắng dùng cái muỗng đập mạnh vào chiếc mâm đồng để khua chúng tôi dậy. Lại có khi ngủ dậy bố mẹ đã ra đồng hết, mấy anh em chúng tôi cuống cuồng rửa vội cái mặt, chạy nhanh đến trường mới phát hiện tiếng trống đã vang tự bao giờ.

Mỗi khi tan học, trẻ con ngày đó làm gì có bài tập về nhà dài vô tận hay lớp học thêm nên chúng chỉ việc cất cặp sách rồi tụm 5, tụm 3 chơi cùng nhau ngoài đầu ngõ.

Không có phương tiện giải trí đắt tiền hay trò chơi điện tử, Tik Tok,…vậy trẻ con ngày đó chơi gì? Câu trả lời rất đơn giản, chúng tôi chơi bắn bi, đánh đáo, chơi quay, chơi ô ăn quan, chơi chuyền, chơi khăng, nhảy ngựa, nhảy lò cò…những trò chơi dân gian giản dị nhưng trẻ con đứa nào cũng thích.

Có lẽ ở bất cứ đâu, từ trong nhà đến ngoài sân, đường làng, ngõ xóm, hay trên những cánh đồng, chỗ nào cũng thấy trẻ con nô đùa xung quanh, tiếng cười đầy ắp. Nhưng đôi khi còn cả tiếng khóc và đòn roi.

Trẻ con ngày xưa quả thật ”dại” hơn bây giờ. Bởi chúng không biết như thế nào là nguy hiểm, mất vệ sinh nên thỉnh thoảng lại lĩnh đủ trận đòn thừa sống thiếu chết từ bố. Tôi nhớ vào một buổi trưa ngày hè, tôi cùng mấy thằng bạn ngồi nặn đất rồi thả vào ấm nước chè tươi của bố, nghịch xong chúng tôi thản nhiên đi chơi.

Đến chiều về, bố tôi mặt nổi giận đùng đùng, tay cầm sẵn cây roi đợi trước cổng vừa thấy tôi bước vào là vụt tới tấp vào mông. Tôi vừa khóc, vừa xin, vừa chạy quanh nhà rồi lao đến ôm bà nội cầu cứu. Hóa ra, khi bố mẹ và mọi người đi làm đồng về, bố tôi cầm ấm nước, ngửa cổ tu lấy tu để thì toàn đất chui vào miệng.

Lại có lần chúng tôi đuổi theo chiếc công nông chạy ngoài đường, cố gắng đu bám để leo được lên trên. Song hậu quả là, tôi bị ngã chảy máu đầu, phải khâu 10 mũi ở trán. Nghe tin con bị thương được mọi người đưa vào trạm xá, mẹ tôi khóc lóc tức tốc ra thăm, bố tôi bình tĩnh nói: ”Không sao đâu con à”. Đến đây, tôi chắc mẩm bố sẽ tha thứ cho trò nghịch dại của mình nhưng hóa ra khi về đến nhà, tôi vẫn bị lĩnh đủ 10 roi nát đít.

Khi lớn lên, tôi đọc được ở đâu đó câu chuyện: “Mẹ bị chứng khó nuốt vì thời xưa luôn bị ông ngoại mắng trong lúc ăn cơm”. Tôi vỡ lẽ ra một điều, trẻ con gặp vấn đề tâm lý thời nào cũng có chỉ là tôi không biết mà thôi. Thế nhưng, tôi chắc chắn, số lượng không nhiều như bây giờ.

Cuộc sống thật và ”ảo”

Quay trở lại vấn đề chưa bao giờ trẻ em lại bị trầm cảm và tự tử nhiều như bây giờ. Và nguyên nhân được mọi người đưa ra nhiều nhất đó là: Bố mẹ không đủ quan tâm đến con cái.

Có một điều luôn đúng, cha mẹ thời nào cũng bận. Cha mẹ thời xưa bận đi trồng lúa, trồng ngô, đánh cá, cái nghèo cái đói cứ đeo bám họ, thời gian nào để nói chuyện cùng con. Có chăng, chỉ có những bữa cơm hay ngày tết, cha mẹ mới có thể ngồi lại hỏi han các con đôi điều. Nhưng chúng ta vẫn thấy rất nhiều những con người đã trưởng thành từ các thế hệ đó, họ lại trở thành các ông bố bà mẹ sống có trách nhiệm với gia đình, hiếu đạo với ông bà và luôn biết quan tâm tới người khác.

Ngày nay, roi vọt vẫn có nhưng cha mẹ ”sợ” con nhiều hơn, tôn trọng ý kiến cá nhân, không dám áp đặt, thậm chí các con ”cãi” lại cũng phải nhịn vì sợ chúng nghĩ quẩn.

Những đứa trẻ ngày xưa dù không được cha mẹ trò chuyện mỗi ngày nhưng lại được sống một đời sống rất “thật”, khác rất xa với thế giới ngày càng “ảo” của người trẻ hôm nay. Chúng cứ ngày ngày vùi đầu vào học, bị áp lực thành tích đè lên vai; ám ảnh với những nút like trên Facebook; học đòi biết bao clip xấu thách đố nhau tự tử trên mạng.

Ngay từ khi 1 tuổi, cha mẹ dỗ con ăn bằng điện thoại, khi lớn lên một chút, mỗi đứa trong nhà được sắm một chiếc Ipad riêng, trẻ con trong xóm chẳng muốn ra đường vì chúng có cả thế giới bên trong chiếc điện thoại thông minh.

Tôi đã chứng kiến 5 đứa cháu về quê nghỉ hè cùng ông bà, trừ lúc ăn cơm, còn lại lúc nào cũng 5 thằng mỗi người một góc chơi điện tử. Khi bố mẹ chúng nó lên tiếng nhắc nhở, chúng chỉ gật, ”vâng ạ”, còn mắt thì vẫn dính vào màn hình.

Ngay cả những kỹ năng sống bình thường, làm việc nhà, kỹ năng sinh tồn và kỹ năng giải quyết vấn đề, nhiều gia đình hiện chỉ trông đợi ở các lớp học ngoại khóa, những đợt dự trại hè hay học kỳ quân đội…Những cái đó tốt thôi nhưng làm sao sánh được với những tình huống vô cùng sinh động và thấm thía của đời sống thật?

Vậy nên, trẻ em bây giờ phần lớn đang “thừa” quá nhiều thứ nhưng lại thiếu thốn chính cái đời sống “thật”, còn cái ”ảo” lại hiện hữu quá nhiều.

Nguồn: Cafebiz.vn

Đăng bởi Để lại phản hồi

BÀI DIỄN VĂN SẼ RẤT DÀI, NHƯNG TUYỆT ĐỐI ĐỪNG BỎ QUA CÂU CHỮ NÀO NHÉ!Dưới đây là bản dịch đầy đủ bài phát biểu của Taylor Swift tại buổi lễ nhận bằng Tiến sĩ Danh dự của Đại học New York.

“Xin chào, tôi là Taylor,

Lần trước khi tôi ở đứng ở 1 SVĐ như thế này, tôi đã nhảy nhót trên đôi giày cao gót và mặc một chiếc quần leotard lấp lánh. Còn trang phục tôi đang mặc lúc này thoải mái hơn nhiều. Tôi muốn gửi lời cảm ơn sâu sắc đến Chủ tịch Hội đồng Quản trị của NYU, Bill Berkeley, tất cả các ủy viên và thành viên của hội đồng, Chủ tịch của NYU Andrew Hamilton, Provost Katherine Fleming, các giảng viên và cựu sinh viên ở đây, ngay hôm nay để buổi lễ có thể diễn ra. Tôi cảm thấy rất tự hào khi được chia sẻ ngày này với những người được vinh danh như Susan Hockfield và Felix Matos Rodriguez, những người đã biến đổi thế giới của chúng ta với những nghiên cứu của họ.

Về phần tôi, chắc chắn 90% lý do mà tôi có mặt ở đây là vì tôi có một bài hát tên 22. Thực sự rất vui khi có mặt ở đây với, với tất cả các bạn – khi chúng ta tổ chức kỷ niệm và tốt nghiệp Niên khóa 2022 của Đại học New York.

Không một ai trong chúng ta ở đây có thể làm được những việc này mà đơn độc cả. Mỗi chúng ta là một tấm chăn được dệt nên từ tình cảm của người đã yêu thương mình, những người đã tin tưởng vào tương lai của chúng ta, những người đã cho chúng ta thấy được sự đồng cảm và lòng tốt, nói cho chúng ta biết sự thật ngay cả khi điều đó không dễ nghe.

Đó là những người đã nói với chúng ta rằng “chúng ta có thể làm được” dẫu vẫn chưa có minh chứng nào rõ ràng. Đó là người đã kể cho bạn nghe những câu chuyện và giúp bạn nuôi giấc mơ, đưa ra những quy tắc đạo đức, giữa đúng và sai để bạn có thể thử sống theo. Đó là người đã cố gắng hết sức để giải thích mọi khái niệm trong thế giới phức tạp đến điên cuồng này cho “đứa trẻ” trong bạn, khi bạn hỏi hàng triệu câu hỏi như ‘mặt trăng hoạt động như thế nào’ và ‘tại sao chúng ta lại có thể ăn salad mà không ăn được cỏ.’

Có thể họ đã không làm điều đó một cách hoàn hảo, chẳng ai làm được cả. Có thể họ không còn bên chúng ta ngay lúc này, và trong trường hợp đó, tôi hy vọng bạn sẽ tưởng nhớ đến họ ngay bây giờ. Còn nếu họ ở đây, ngay trong sân vận động này, tôi hy vọng bạn sẽ tìm thấy cách riêng của mình để bày tỏ lòng biết ơn đối với tất cả những điều đúng đắn và cả sai lầm đã đưa chúng ta đến ngày hôm nay, ngay lúc này.

Tôi biết rằng ngôn từ được coi là thế mạnh của mình, nhưng tôi sẽ không bao giờ có thể tìm được từ nào để cảm ơn mẹ tôi, bố tôi và anh trai tôi, Austin, vì những hy sinh mà họ đã bỏ ra hàng ngày để tôi có thể đi từ hát trong quán cà phê, để đứng lên ở đây với tất cả các bạn ngày hôm nay, không bao giờ có từ ngữ nào đủ diễn tả.

Gửi tới tất cả các bậc cha mẹ, các thành viên trong gia đình, trợ giảng, giáo viên, thân hữu, bạn bè và những người thân yêu ở đây, những người đã hỗ trợ những sinh viên này trong quá trình theo đuổi sự nghiệp giáo dục phong phú, tôi xin được nói với các bạn: “Welcome to New York. It’s been waiting for you” (Lấy ý từ lyrics ca khúc Welcome To New York, dịch nghĩa: Chào mừng đến New York. Thành phố đang chờ đợi bạn…” – PV)

Tôi muốn cảm ơn NYU vì đã giúp tôi được trở thành một Tiến sĩ, ít nhất là trên giấy tờ. Không phải là “Doctor” bạn cần có trong trường hợp khẩn cấp đâu, trừ khi trường hợp khẩn cấp của bạn lúc đó là bạn cần nghe 1 bài hát có câu luyến láy hấp dẫn, và đoạn bridge xúc cảm mạnh mẽ. Hoặc nếu trường hợp khẩn cấp của bạn là cần một người có thể đặt tên cho hơn 50 giống mèo trong một phút.

Tôi chưa bao giờ có được trải nghiệm bình thường ở trường đại học. Tôi học trung học công lập cho đến năm lớp mười và hoàn thành chương trình giáo dục khi học cùng gia sư trong lúc đang di chuyển trên các tầng của nhà ga sân bay. Sau đó tôi lên đường tham gia một chuỗi các chuyến giao lưu với các đài truyền hình. Nghe có vẻ hào nhoáng vô cùng nhưng thực tế nó chỉ có chiếc xe đi thuê, nhà nghỉ, tôi và mẹ giả vờ cãi nhau to tiếng với nhau trong lúc lên máy bay, có khi giành nhau chiếc ghế trống.

Khi còn là một đứa trẻ, tôi luôn nghĩ mình sẽ học Đại học, tưởng tượng ra những tấm áp phích mà tôi treo trên tường ký túc xá sinh viên năm nhất của mình. Tôi thậm chí còn đặt phần kết cho MV Love Story tại một trường đại học trong trí tưởng tượng, nơi tôi gặp một anh chàng “nam thần” đang đọc sách trên bãi cỏ và chỉ với một cái liếc mắt, chúng tôi nhận ra rằng mình đã yêu nhau từ kiếp trước. Đó chính xác là những gì mà tất cả các bạn đã trải qua vào một thời điểm nào đó trong 4 năm qua, phải không?

Nhưng tôi cũng không thể phàn nàn khi chính các bạn cũng không có được trải nghiệm học Đại học như bình thường vì bạn nhập học NYU giữa cơn đại toàn cầu. Về cơ bản, các bạn đã bị nhốt trong ký túc xá hoặc phải học trên Zoom. Mọi người trong trường Đại học, trong thời gian bình thường vốn đều căng thẳng về điểm số của bài kiểm tra, giờ đây còn phải vượt qua 1.000 bài test COVID nữa. Tôi tưởng tượng rằng tất cả những gì mọi người muốn chỉ là đi học bình thường thôi.

Nhưng trong trường hợp này, cả tôi và bạn đều biết rằng không phải lúc nào bạn cũng nhận được thứ mà bạn muốn, không đơn giản như đặt hàng và nhận được tất cả trong chiếc túi giao hàng. Bạn rồi sẽ có được những gì mình xứng đáng có được. Và như tôi muốn nói, bạn vẫn nên tự hào về những gì bạn đã làm. Hôm nay, bạn sẽ chính thức tạm biệt Đại học New York và sau đó, bạn đi ra ngoài thế giới để tìm kiếm điều tiếp theo. Tôi cũng vậy!

Vì vậy, theo nguyên tắc, tôi cố gắng không đưa ra lời khuyên cho bất kỳ ai trừ khi họ yêu cầu. Tôi sẽ đi sâu vào vấn đề này sau. Tôi đoán rằng tôi được “gài” vào trong tình huống này, để truyền đạt bất kỳ sự khôn ngoan nào mà tôi có thể có và truyền đạt đến bạn biết những điều đã giúp tôi có được cuộc sống ngày hôm nay. Xin lưu ý rằng tôi chưa bao giờ cảm thấy đủ điều kiện để khuyên bạn phải làm gì. Bạn đã làm việc, đấu tranh và hy sinh, học tập và mơ ước theo cách của riêng bạn – vì vậy, bạn mới là người biết rõ mình đang làm gì. Bạn sẽ làm những điều khác với tôi đã làm!

Vì vậy, tôi sẽ không khuyên bạn sẽ phải làm gì vì không ai thích điều đó. Tôi chỉ cung cấp cho bạn một số mẹo vặt trong cuộc sống mà tôi ước đã biết sớm hơn từ lúc bắt đầu sự nghiệp rồi định hướng cho cuộc sống, tình yêu, áp lực, lựa chọn, sự xấu hổ, hy vọng và tình bạn.

Điều đầu tiên là… cuộc sống sẽ có lúc rất nặng nề, đặc biệt nếu bạn cố gắng gánh vác tất cả cùng một lúc. Một phần của quá trình trưởng thành và bước sang những chương mới trong cuộc đời của bạn nằm ở việc nắm bắt và giải phóng. Biết những thứ cần giữ lại và những thứ cần giải phóng.

Bạn không thể mang theo tất cả mọi thứ, mọi mối hận thù, mọi thông tin cập nhật về người yêu cũ, mọi sự thăng tiến đáng ghen tị mà kẻ bắt nạt ở trường của bạn nhận được tại quỹ đầu tư mà chú của hắn ta là người sáng lập. Quyết định những gì là của bạn để giữ lại và để phần còn lại ra đi. Thông thường, những điều tốt đẹp trong cuộc sống của bạn dù sao cũng nhẹ nhàng hơn, vì vậy sẽ càng có nhiều chỗ hơn trong tim. Một mối quan hệ độc hại có thể lớn hơn rất nhiều niềm vui đơn giản. Bạn có thể chọn những điều phù hợp với “sức chứa” của trái tim và thời gian của bản thân. Hãy sáng suốt nhé!

Thứ hai, học cách sống chung với những kẻ thu mình lại. Dù bạn có cố gắng tránh bị thu mình đến đâu, bạn cũng sẽ nhìn lại cuộc đời mình và hồi tưởng lại. Tôi hứa với bạn, có thể bạn đang làm hoặc mặc thứ gì đó ngay bây giờ mà sau này bạn sẽ nhìn lại, cảm thấy rất thú vị và vui nhộn. Bạn không thể tránh được đâu, nên đừng cố. Ví dụ, tôi đã có một giai đoạn mà trong suốt năm 2012, tôi ăn mặc như một bà nội trợ thập niên 1950. Nhưng bạn biết không? Tôi đã rất vui. Các trào lưu và xu hướng thú vị mà. Nhìn lại mà buồn cười lắm!

Trong khi chúng ta đang nói về những thứ khiến chúng ta phải lo lắng nhưng thực sự không đáng, tôi muốn nói rằng tôi luôn ủng hộ việc bạn không che giấu sự nhiệt tình của bản thân với mọi thứ. Đối với tôi, dường như có một sự kỳ thị sai lầm xung quanh cái tư tưởng luôn muốn khư khư giữ môi trường xung quanh luôn “ổn định” của chúng ta. Cái tư tưởng này khiến đa số cho rằng không hay ho gì khi một cá nhân luôn háo hức và khao khát có được một điều gì đó. Những người không “khao khát, háo hức” lại được đánh giá là “sang trọng” hơn những người có sự nhiệt tình tìm tòi mọi thứ.

Tôi đã làm rất nhiều và chắc chắn không bao giờ là chuyên gia của cái sự “sang trọng” này. Nghe tôi nói này: Đừng bao giờ xấu hổ vì đã cố gắng. Nỗ lực là một huyền thoại. Những người ít muốn nó nhất là những người tôi muốn hẹn hò và làm bạn thời trung học. Những người muốn điều đó nhất là những người mà tôi thuê để làm việc cho công ty của tôi hiện tại.

Tôi bắt đầu sáng tác lúc 12 tuổi và kể từ đó, nó là chiếc la bàn dẫn đường cho cuộc đời tôi và ngược lại, cuộc đời tôi đã định hướng cho việc sáng tác. Mọi thứ tôi làm chỉ mang tính bổ trợ cho các sáng tác của bản thân: cho dù đó là một MV hay phim ngắn, tour lưu diễn hay sân khấu trình diễn. Mọi thứ được kết nối bởi tình yêu nghề, sự hồi hộp khi làm việc thông qua các ý tưởng, thu hẹp phạm vi lại và cuối cùng tinh chỉnh mọi thứ.

Sau đó, bạn có thể thức dậy vào nửa đêm và vứt bỏ ý toàn bộ ý tưởng cũ vì bạn vừa nghĩ ra một cái mới hơn, tốt hơn. Một cốt truyện gắn kết toàn bộ mọi thứ lại với nhau. Có một lý do mà họ gọi nó là một đoạn “hook” – (hook vừa chỉ một đoạn trong bài hát, vừa có nghĩa đen là “cái móc” – PV). Đôi khi, một chuỗi các từ ngữ làm tôi lo lắng từ ngày này sang ngày khác, không thể tập trung làm bất kì điều gì cho đến khi nó được đặt bút ghi lại trong các sáng tác.

Là một nhạc sĩ, tôi chưa bao giờ có thể ngồi yên hoặc ở một chỗ trong lúc sáng tác. Tôi đã thực hiện và phát hành 11 album và trong quá trình này, tôi đã liên tục chuyển thể loại từ country sang nhạc pop và cả folk. Nghe thì có vẻ chỉ đang nhắm đến các bạn có ước mơ làm nhạc sĩ nhưng thực ra thì, theo một cách nào đó, tôi thực sự nghĩ rằng tất cả chúng ta đều là nhà văn.

Chúng ta đều viết bằng một giọng văn khác nhau cho những tình huống khác nhau mà. Bạn viết trên các Story Instagram của mình khác với việc bạn làm luận văn cao cấp. Bạn gửi một loại email cho sếp khác với cách bạn gửi cho người bạn thân nhất của mình ở nhà. Tất cả chúng ta đều là những con tắc kè hoa trong văn học và tôi nghĩ điều đó thật hấp dẫn. Và tôi biết bạn sẽ thực sự choáng ngợp khi tìm ra được đúng con đường của bản thân mình. Hiện tại bạn là ai, hành động ra sao sẽ dẫn đến được nơi bạn muốn. Tin tốt lành là bạn hoàn toàn có thể kiểm soát, mọi thứ phụ thuộc vào chính bạn!

Trước đó tôi đã nói với bạn rằng tôi không bao giờ đưa ra lời khuyên trừ khi ai đó yêu cầu tôi điều đó, và bây giờ tôi sẽ cho bạn biết lý do tại sao. Là một người bắt đầu sự nghiệp ở tuổi 15, tôi đã trả giá rất nhiều. Và cái giá đó là nhiều năm không được ai chỉ dẫn gì cả. Là người trẻ nhất trong giới trong hơn một thập kỷ có nghĩa là tôi liên tục bị “lườm nguýt” từ các thành viên lớn tuổi hơn rong ngành công nghiệp âm nhạc, giới truyền thông, phóng viên và giám đốc điều hành.

Hãy xem, tôi chỉ là một thiếu nữ trẻ tuổi trong mắt công chúng vào thời điểm mà xã hội chúng ta hoàn toàn bị ám ảnh bởi những khuôn mẫu, hình mẫu về một phụ nữ trẻ hoàn hảo. Có cảm giác như trong mọi cuộc phỏng vấn tôi đã thực hiện đều khiến người phóng viên góp ý rằng tôi ngày càng “đi chệch khỏi đườn ray” – nghĩa là tôi ngày càng khác biệt với hình mẫu mà ai cũng hình dung. Vì vậy, tôi đã trở thành một người trưởng thành trẻ tuổi với kì vọng sẽ không phạm phải bất kì sai lầm nào từ công chúng!

Tất cả trẻ em của nước Mỹ sẽ lớn lên trở thành những thiên thần hoàn hảo. Tuy nhiên, tôi cảm tưởng rằng nếu tôi trượt ra khỏi quỹ đạo, toàn bộ trái đất sẽ rơi khỏi trục và mọi người sẽ xem hoàn toàn là lỗi của tôi và ngôi sao nhạc Pop như tôi sẽ phải ngồi tù mãi mãi. Tất cả đều xoay quanh ý tưởng: mọi sai lầm đều thất bại. Đến cuối cùng bạn sẽ đánh mất luôn cơ hội có được một cuộc sống hạnh phúc.

Đây không phải là kinh nghiệm của tôi. Kinh nghiệm của tôi là những sai lầm của tôi đã dẫn đến những điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời tôi.

Bạn xấu hổ khi bạn làm rối tung lên mọi chuyện là một phần kinh nghiệm trong cuộc sống. Hãy đứng dậy, phủi đi bụi đất và xem sau đó ai vẫn muốn đi chơi với bạn, xem đó chỉ là chuyện đùa? Đó là một món quà của cuộc sống.

Nhớ lại những lần tôi bị từ chối: không được tham gia, không được chọn, không giành chiến thắng, không vượt qua được… nhìn lại, thực sự cảm thấy những khoảnh khắc đó quan trọng hơn cả những khoảnh khắc tôi nhận được sự đồng ý.

Không được mời tham dự những bữa tiệc và những bữa ăn tối ở quê nhà khiến tôi cảm thấy cô đơn vô vọng, nhưng vì tôi cảm thấy cô đơn, nên tôi sẽ ngồi trong phòng và viết những bài hát để kiếm cho mình một tấm vé ở một nơi khác. Có giám đốc điều hành hãng ở Nashville nói với tôi rằng những bà nội trợ chỉ 35 tuổi nghe nhạc đồng quê và không có chỗ cho một đứa trẻ 13 tuổi trong danh sách của họ khiến tôi khóc trong xe trên đường về nhà. Nhưng sau đó tôi sẽ đăng các bài hát của mình lên MySpace và sẽ nhắn với những thanh thiếu niên khác như tôi, những người yêu thích nhạc đồng quê, nhưng không có ai hát theo.

Việc các nhà báo viết khá chuyên sâu, đôi khi là phê phán, về những người mà họ cho rằng đó là tôi khiến bản thân tôi cảm thấy như đang sống trong một thế giới giả lập kỳ lạ nào đó, nhưng nó cũng khiến tôi hướng vào sâu bên trong nội tâm để tìm hiểu về con người thật của mình. Tôi thấy rằng cả thế giới xem cuộc sống và tình yêu của tôi như một môn thể thao với khán giả vây quanh xem, nơi tôi thua trong mỗi trận đấu.

Đó không phải là cách tuyệt vời để hẹn hò ở tuổi thiếu niên và đôi mươi, nhưng nó dạy tôi phải bảo vệ cuộc sống riêng tư của mình một cách quyết liệt. Bị làm nhục công khai hết lần này đến lần khác khi còn trẻ là điều vô cùng đau đớn nhưng nó buộc tôi phải cân bằng giữa việc được yêu mến với những thứ này. Bị tẩy chay trên internet và suýt mất đi sự nghiệp đã cho tôi một kiến ​​thức tuyệt vời về tất cả các loại rượu.

Tôi biết tôi có vẻ là một người lạc quan, một cô gái hoàn hảo, nhưng tôi thực sự không phải vậy. Tôi hay bị mất cảm xúc. Đôi khi mọi thứ chỉ cảm thấy hoàn toàn vô nghĩa. Tôi biết áp lực của cuộc sống của bạn thông qua lăng kính của chủ nghĩa hoàn hảo. Và tôi biết rằng tôi đang nói chuyện với một nhóm những người theo chủ nghĩa hoàn hảo vì bạn ở đây, hôm nay tốt nghiệp NYU.

Và điều này có thể khiến bạn khó nghe. Trong cuộc sống, bạn sẽ không tránh khỏi những điều sau: nói sai, tin nhầm người, phản ứng thiếu cẩn trọng, phản ứng thái quá, làm tổn thương những người không xứng đáng, suy nghĩ quá kỹ, không suy nghĩ gì cả, tự hủy hoại bản thân. Bạn có thể tạo ra một thực tế nơi chỉ tồn tại trải nghiệm của bạn, hủy hoại những khoảnh khắc hoàn toàn tốt đẹp của chính bạn và những người khác, phủ nhận mọi hành vi sai trái, không thực hiện các bước để điều chỉnh lại cho đúng, sau đó cảm thấy rất tội lỗi, để mặc cảm tội lỗi ăn vào bạn, chạm đáy, cuối cùng giải quyết cơn đau bạn đã gây ra, hãy cố gắng làm tốt hơn vào lần sau, rửa sạch, lặp lại. Và tôi sẽ không nói dối, những sai lầm này sẽ khiến bạn mất nhiều thứ.

Tôi đang cố gắng nói với bạn rằng mất đi không chỉ có nghĩa là mất đi. Rất nhiều lúc, khi chúng ta mất đi nhiều thứ, chúng ta cũng đạt được nhiều thứ.

Bây giờ bạn rời khỏi khuôn khổ của trường học và vạch ra con đường của riêng bạn. Mỗi lựa chọn bạn đưa ra đều dẫn đến lựa chọn tiếp theo, từ đấy hướng đến con đường tiếp theo và tôi biết đôi khi thật khó để biết nên chọn con đường nào. Sẽ có lúc trong đời bạn cần phải đứng lên vì chính mình. Sẽ có lúc điều đúng đắn là lùi lại và xin lỗi.

Có những lúc điều đúng đắn là chiến đấu, cũng có lúc điều đúng đắn là quay đầu và bỏ chạy. Có những lúc đúng đắn là níu kéo bằng tất cả những gì bạn có và có khi đúng đắn là buông tay tùy duyên. Đôi khi điều đúng đắn cần làm là vứt bỏ những trường phái tư tưởng cũ nhân danh tiến bộ và cải cách. Đôi khi điều đúng đắn cần làm là lắng nghe sự khôn ngoan của những người đi trước chúng ta. Làm thế nào bạn biết được đâu là lựa chọn đúng đắn trong những thời điểm quan trọng này? Bạn sẽ không.

Làm thế nào để tôi đưa ra lời khuyên cho nhiều người này về lựa chọn cuộc sống của họ? Tôi sẽ không.

Tin đáng sợ là: bây giờ bạn đang ở một mình.

Tin thú vị là: Giờ đây, bạn đã hoàn toàn tự chủ.

Tôi để lại cho bạn điều này: Chúng ta bị dẫn dắt bởi bản năng, trực giác, mong muốn và nỗi sợ hãi, những vết sẹo và ước mơ của chúng ta. Và đôi khi bạn sẽ làm hỏng nó. Tôi cũng vậy và khi tôi làm vậy, rất có thể bạn sẽ đọc được trên internet. Dù sao thì… những điều khó khăn sẽ xảy ra với chúng ta. Chúng ta rồi sẽ được chữa lành. Chúng ta rồi sẽ rút kinh nghiệm. Chúng ta sẽ trở nên kiên cường hơn vì nó.

Chỉ cần còn may mắn được thở, chúng ta sẽ hít vào, thở ra, thở sâu, thở ra. Và tôi hiện là Tiến sĩ rồi, tôi biết chỉ bạn cách thở mà!

Tôi hy vọng bạn biết tôi tự hào như thế nào khi được chia sẻ ngày này với bạn. Chúng ta đang làm điều này cùng nhau. Vì vậy, chúng ta hãy tiếp tục nhảy thôi!

Niên khóa 2022″.

Theo Sống Tích Cực Mỗi Ngày.

Đăng bởi Để lại phản hồi

CÂU CHUYỆN NGẮN Ý NGHĨA: NHỮNG CON SAO BIỂN

Một ngày đẹp trời, ánh nắng rực rỡ chiếu sáng bừng trên bãi cát dài, có một người đàn ông đi dọc trên bờ biển. Từ xa xa, ông nhìn thấy bóng dáng một người di chuyển qua lại nhiều lần giữa bãi cát và mép nước.

Khi người đàn ông tiến đến gần, ông nhìn thấy vô số con sao biển bị mắc kẹt trên bãi cát vàng sau khi thủy triều rút đi. Người đàn ông thật sự ngạc nhiên, ông nhìn thấy cơ man là sao biển phủ dài theo bãi biển và chắc hẳn rằng rất nhiều sao biển sẽ không sống nổi dưới ánh nắng mặt trời gắt gao buổi trưa.

Người đàn ông tiến đến gần, và ông nhìn thấy một cậu bé vẫn đang kiên trì nhặt sao biển thả lại vào trong nước, cậu bé vẫn không ngừng tay khi người đàn ông đến gần.

Thấy cậu bé vẫn tiếp tục chăm chỉ công việc của mình, người đàn ông bèn nói: “Có phải cháu đang làm một việc vô ích không, có hàng trăm hàng ngàn con sao biển mắc kẹt trên bãi cát dài hàng dặm, cháu sẽ chẳng thể nào thay đổi được sự thật là chúng sẽ bị ánh nắng mặt trời thiêu đốt cho đến chết.”

Cậu bé hơi chững lại trong một giây và sau đó lại tiếp tục nhặt những con sao biển và quăng chúng trở lại vào nước biển. Cậu quay đầu lại và nói với người đàn ông: “Thưa ông, cháu nghĩ rằng ít nhất thì cháu đã giúp được những con sao biển này được trở về với biển.”

Đừng chỉ nghĩ đến những việc quá lớn lao, chỉ cần bạn cố gắng hết sức của mình thì có thể bạn cũng đã thay đổi được nhiều thứ hơn bạn nghĩ. Hãy suy nghĩ theo hướng tích cực để cuộc sống của bạn nhẹ nhàng hơn.

Sưu tầm.

Đăng bởi Để lại phản hồi

BẠN CÓ VIẾT CON NGƯỜI LUÔN SỐNG “ẢO” NHIỀU HƠN”

24 phút trước

Gốc

Có một sự thật rằng bộ não luôn có xu hướng điều khiển chúng ta và khiến con người sống trong tâm trí (những điều bản thân tưởng tượng ra) thay vì tập trung hoàn toàn vào thực tại.

Bạn có phải là người luôn lo lắng, sợ hãi về những điều “có thể” xảy ra trong tương lai?

Bạn đã bao giờ tưởng tượng về những thành quả mình “sẽ” đạt được trong 5-10 năm tới mà chìm đắm vào nó rồi quên mất thực tại?

Bạn có từng tưởng tượng mình trở thành người yêu của crush cùng những buổi hẹn hò lý tưởng khi chỉ mới ‘chớm’ cảm nắng ai đó?

Nếu có thì bạn đừng lo! Đây chỉ là những điều rất bình thường của con người và vẫn thường xảy ra trong cuộc sống hàng ngày. Tuy nhiên, hãy tự biết thế nào là “đủ” bởi lẽ hãy nhớ rằng: Không gì quý bằng thực tại.

Bạn có biết con người luôn sống ‘Ảo’ nhiều hơn?

24 phút trước

Gốc

Có một sự thật rằng bộ não luôn có xu hướng điều khiển chúng ta và khiến con người sống trong tâm trí (những điều bản thân tưởng tượng ra) thay vì tập trung hoàn toàn vào thực tại.

Bạn có phải là người luôn lo lắng, sợ hãi về những điều “có thể” xảy ra trong tương lai?

Sự thật và những hậu quả đằng sau

1. Sự thật

Các nghiên cứu đã khẳng định não bộ liên tục sinh ra những suy nghĩ không cần thiết liên quan tới vấn đề con người đang trải qua, các suy nghĩ này thường chia thành 2 nhóm: rất tích cực và rất tiêu cực. Ví dụ, khi bạn đang bắt đầu thích một ai đó, bạn đã liền nhanh chóng tưởng tượng ra những buổi hẹn hò lý tưởng, những cử chỉ thân mật giữa 2 người (dù thực tại thậm chí họ còn chẳng biết bạn là ai) – đây là biểu hiện của suy nghĩ tích cực ‘thái quá’ (tích cực độc hại hay ảo tưởng sức mạnh).

Ngược lại, khi bạn bắt đầu muốn thay đổi bản thân trở thành một con người hoàn thiện hơn hay thử thách bản thân ở những lĩnh vực mới, bạn lại lo lắng, sợ hãi nghĩ về những hậu quả có thể xảy ra trong tương lai, những suy nghĩ tiêu cực này khiến bản thân bạn chững lại, không dám bắt đầu và không thể phát triển thêm. Hai luồng suy nghĩ này dường như quá quen thuộc đối với cuộc sống của mỗi người và chắc chắn ai cũng đều đã trải qua; thậm chí đôi khi con người gặp khó khăn trong việc kiểm soát chúng vì bản thân đã hoàn toàn bị bộ não điều khiển.

2. Hậu quả

Bị não bộ điều khiển đồng nghĩa với việc bạn đang không sống ở thực tại, thay vào đó là tương lai (hoặc quá khứ). Bạn trở nên lo lắng, sợ hãi về những điều đã/sẽ xảy ra; bạn khó khăn trong việc đưa ra quyết định và chỉ chằn chọc với câu hỏi “What if” (điều gì sẽ xảy ra…nếu…); và điều quan trọng hơn cả bạn đang hoàn toàn sống “ảo” với những cảm xúc, tình huống “ảo” mà bạn tự tạo ra.

Hậu quả là bạn bỏ mặc hiện tại – điều quý giá nhất và cơ hội duy nhất để bạn có thể tạo ra những điều mình muốn. Có những người chỉ tập trung vào kết quả, họ tưởng tượng ra những ‘chiến công lẫy lừng’ mà bản thân sẽ đạt được trong tương lai, họ đắm chìm, tưởng tượng nhưng rốt cuộc lại không làm gì cả và dậm chân tại chỗ.

Nhận thức và thức tỉnh

Việc tưởng tượng chẳng có gì là xấu nếu bạn biết thế nào là đủ và biến nó trở thành động lực. Ví dụ, bạn đang chập chững trong những ngày đầu khởi nghiệp với rất nhiều khó khăn, nhưng bạn lại tưởng tượng ra một tương lai tốt đẹp về sự nghiệp của bản thân trong 10 năm tới – điều này khiến bạn có thêm niềm tin, tiếp cho bạn sức mạnh ở thực tại để đón nhận trái ngọt trong tương lai.

Bên cạnh đó, bạn cần học cách kiểm soát suy nghĩ của chính mình thay vì để các suy nghĩ điều khiển bản thân. Một nghiên cứu mới nhất từ đại học Queen (Kingston, Canada) vào năm 2020 đã khẳng định mỗi ngày con người sinh ra hơn 6000 suy nghĩ. Vậy, nếu không biết chọn lọc, bạn sẽ làm gì với những suy nghĩ ấy?

Hãy nhớ rằng bạn và thực tại là đủ; cứ ước mơ nhưng đừng quên thực tại vì đây là chìa khóa duy nhất giúp bạn hiện thực hóa mọi nỗi niềm, khát khao và hoài bão.

Theo: Báo mới.

Đăng bởi Để lại phản hồi

CÁCH PHÁT TRIỂN TRÍ THÔNG MINH CẢM XÚC Ở TRẺ

Dạy trẻ phân biệt các loại cảm xúc, kỹ năng đối diện với sự tiêu cực, cách giải quyết vấn đề… có thể giúp trẻ phát triển EQ lành mạnh.

Trí tuệ cảm xúc (EQ) được định nghĩa là khả năng thể hiện và quản lý cảm xúc một cách thích hợp, đồng thời tôn trọng cảm xúc của người khác. Đó là tập hợp các kỹ năng mà trẻ em có thể bắt đầu học ở mọi lứa tuổi.

Trong nhiều thập kỷ, các nghiên cứu phát hiện trí thông minh cảm xúc mang lại nhiều lợi ích cho trẻ trong suốt cuộc đời. Trẻ em có EQ cao thể hiện tốt hơn trong các bài kiểm tra tiêu chuẩn, điểm số có xu hướng cao hơn.

Trí tuệ cảm xúc giúp trẻ quản lý xung đột và phát triển tình bạn sâu sắc hơn. Người lớn có EQ cao cho biết các mối quan hệ trong cuộc sống cá nhân và nghề nghiệp của họ cũng tốt hơn.

EQ thời thơ ấu có liên quan đến mức độ thành công khi trưởng thành. Một nghiên cứu kéo dài 19 năm được công bố trên tạp chí Y tế Công cộng Mỹ cho thấy, các kỹ năng xã hội và cảm xúc của một đứa trẻ ở trường mẫu giáo có thể dự đoán sự thành công của chúng trong tương lai. Những bé có thể chia sẻ, hợp tác và làm theo chỉ dẫn ở tuổi lên 5 có nhiều khả năng tốt nghiệp đại học và có cơ hội việc làm tốt vào năm 25 tuổi.

Một đứa trẻ có thể tự điều hòa cảm xúc khi tức giận có khả năng làm tốt trong những hoàn cảnh khó khăn. Một đứa trẻ có thể bộc lộ suy nghĩ theo cách tích cực sẽ duy trì các mối quan hệ lành mạnh hơn một đứa trẻ có xu hướng la hét hoặc nói những điều ác ý khi giận dữ.

Ngoài ra, những người có EQ cao ít có nguy cơ bị trầm cảm và mắc các bệnh tâm thần khác. Do đó, cha mẹ có thể giúp trẻ phát triển trí tuệ cảm xúc bằng những cách dưới đây.

Nhận biết cảm xúc của trẻ

Trẻ em cần biết cách phân loại cảm giác của chúng. Cha mẹ có thể giúp con bằng cách đặt tên cho cảm xúc của trẻ. Chẳng hạn, nếu bé khó chịu vì thua một trò chơi, bạn có thể hỏi: “Có vẻ như con đang cảm thấy tức giận đúng không?”; nếu bé trông có vẻ buồn vì không được ra ngoài, bạn có thể hỏi: “Con có cảm thấy thất vọng vì hôm nay chúng ta không đến thăm ông bà không?”.

Các tính từ thể hiện sự tiêu cực bao gồm tức giận, khó chịu, xấu hổ, đau buồn… đều có thể tạo thành một từ điển diễn đạt cảm xúc. Ngoài ra, còn có các cụm từ chỉ cảm xúc tích cực như vui sướng, phấn khích, hồi hộp, hy vọng…

Thể hiện sự cảm thông

Khi trẻ buồn, đặc biệt là khi chúng có vẻ kích động, những lời chỉ trích hoặc bác bỏ có thể gây tác dụng ngược. Cách tiếp cận tốt hơn là nắm bắt cảm xúc của chúng và thể hiện sự đồng cảm, ngay cả khi bạn không hiểu vì sao chúng lại khó chịu như vậy.

Khi thấy cha mẹ hiểu cảm giác của mình, trẻ sẽ thấy ít bị ép buộc hơn khi phải thể hiện cảm xúc bên trong với người lớn thông qua các hành vi. Do đó, thay vì la hét hoặc khóc lóc để cho bố mẹ thấy rằng chúng đang tức giận, trẻ sẽ cảm thấy tốt hơn khi phụ huynh đồng cảm với mình.

Làm mẫu cách thể hiện cảm xúc thích hợp

Trẻ em cần biết cách thể hiện cảm xúc của mình phù hợp với xã hội, tức là thay vì la hét và ném đồ đạc, chia sẻ suy nghĩ của mình với người khác hoặc vẽ một bức tranh buồn có thể hữu ích hơn.

Phương pháp tốt nhất để dạy con cách thể hiện cảm xúc là cha mẹ làm mẫu những kỹ năng này. Sử dụng các từ biểu lộ cảm xúc trong cuộc trò chuyện hàng ngày với trẻ, chẳng hạn như: “Mẹ cảm thấy hạnh phúc khi thấy con thích món ăn này”; “Bố không vui khi con ném đồ chơi như thế”…

Các nghiên cứu chỉ ra rằng cha mẹ có EQ cao nhiều khả năng sinh con thông minh về mặt cảm xúc. Vì vậy, người lớn nên tạo thói quen chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc của mình với gia đình để có thể trở thành tấm gương hiệu quả cho con.

Dạy kỹ năng đối diện với cảm xúc

Một khi hiểu cảm xúc của mình, trẻ cần học kỹ năng xử lý những điều đó một cách lành mạnh. Giữ bình tĩnh, vui vẻ hoặc đối mặt với nỗi sợ hãi có thể rất phức tạp với những trẻ nhỏ. Vì vậy, cha mẹ nên dạy con các kỹ năng cụ thể. Chẳng hạn như, khi đang tức giận trẻ nên hít sâu vào bằng mũi sao cho bụng căng lên và thở ra từ từ bằng miệng (lặp lại vài lần) để giúp cơ thể bình tĩnh lại.

Phụ huynh cũng có thể mua cho con một số loại sách tô màu, truyện cười, nến thơm, hoặc cho nghe nhạc nhẹ nhàng… để thu hút các giác quan, xoa dịu cảm xúc của trẻ. Đặt chúng trong một chiếc hộp đặc biệt mà trẻ yêu thích. Khi con khó chịu, hãy nhắc trẻ sử dụng bộ dụng cụ này để quản lý cảm xúc của mình.

Phát triển kỹ năng giải quyết vấn đề

Một phần của việc xây dựng trí thông minh cảm xúc liên quan đến phương pháp giải quyết vấn đề. Sau khi xác định và giải quyết các cảm xúc, đến lúc trẻ phải tìm cách tự khắc phục khó khăn.

Có thể trẻ tức giận vì chị gái liên tục làm phiền chúng chơi điện tử. Cha mẹ nên giúp con xác định 3-5 cách có thể giải quyết mâu thuẫn. Các giải pháp không nhất thiết phải gồm những ý tưởng hay, vì mục tiêu ban đầu là khuyến khích trẻ động não để đưa ra suy nghĩ. Khi trẻ xác định được cách xử lý khả thi, cha mẹ có thể giúp con đánh giá ưu và nhược điểm của từng giải pháp. Sau đó khuyến khích con chọn phương án tốt nhất.

Cha mẹ nên đóng vai trò như một huấn luyện viên thay vì là người giải quyết mọi khó khăn cho trẻ. Cung cấp các hướng dẫn khi cần thiết nhưng hãy cho con thấy rằng chúng có khả năng tự giải quyết vấn đề một cách hòa bình và hiệu quả.

Áp dụng EQ để xây dựng kỹ năng cuộc sống

Cho dù trẻ có vẻ thông minh về mặt cảm xúc thì vẫn luôn có điểm cần cải thiện. Khi lớn lên, chúng có thể phải đối mặt với những trở ngại sẽ thách thức kỹ năng của chúng. Vì vậy, hãy phát triển trí tuệ cảm xúc song song với kỹ năng sống.

Khi trẻ còn nhỏ, cha mẹ nên tâm sự cùng con mỗi ngày. Chia sẻ về những cảm xúc của nhân vật trong sách hoặc phim. Thảo luận về những giải pháp tốt hơn cho các vấn đề đã được giải quyết, hoặc cách đối xử tôn trọng với mọi người. Khi con lớn hơn, hãy nói về các tình huống thực tế bao gồm vấn đề trẻ gặp phải trong cuộc sống hàng ngày và những câu chuyện diễn ra xung quanh.

Phân tích những lỗi sai của trẻ cũng là cơ hội giúp con phát triển tốt hơn. Khi trẻ hành động vì tức giận hoặc làm tổn thương cảm xúc của ai đó, cha mẹ nên dành thời gian để nói về cách chúng có thể làm tốt hơn trong tương lai. Với sự hỗ trợ và hướng dẫn liên tục của phụ huynh, trẻ có thể phát triển trí tuệ cảm xúc và sức mạnh tinh thần, những yếu tố quan trọng mang lại thành công trong cuộc sống.

(Theo vnexpress.net)