Đăng bởi Để lại phản hồi

Tony trên đường băng

🌲Con bạn đang trong độ tuổi học sinh cấp 2- cấp 3 và bạn muốn con mình có 1 thái độ học tập và lao động tốt, tự nhận thức, tự giác mà dạy hoài nhưng nó hổng có dzô? Bụt nhà không có thiêng!

🎄Bạn là sinh viên đang mang trong mình ước mơ hoài bão lớn nhưng không biết bắt đầu từ đâu? Định vị mình là ai?

🌳Bạn là cha mẹ bộn bề cuộc sống mưu sinh, chưa có điều kiện đi du lịch nước ngoài để biết về văn minh, về sự khác biệt, tiến bộ trong văn hoá, trong lao động của bạn bè quốc tế để có thể bắt nhịp, định hướng cùng con hội nhập trong thời đại mới, để không bị con chê, “bố mẹ lạc hậu quá, thời ba mẹ xưa rồi, biết rùi khổ lắm nói mãi! “

📕Tony buổi sáng- trên đường băng” là quyển sách truyền đạt đến bạn văn minh và sự tiến bộ nhân loại qua những câu chuyện ngắn hài hước thực tế đời sống của một người từng trải qua nhiều kinh nghiệm trường đời cả trong lao động, giao tiếp, kinh doanh lớn ra thị trường quốc tế, nhưng lại viết dưới ngôn ngữ rất bình dân, 2 lúa, chất Nam Bộ mộc mạc, giản dị, không có ngôn từ “ đao to búa lớn” khiến bạn đọc xong phải phì cười nhưng lại rất “thấm”

📝Mỗi câu chuyện đề cập đến những vấn đề khác nhau nhưng rất “thật” và gần gũi trong đời sống hàng ngày, Có những mẫu chuyện trong đó bạn đọc xong có cảm giác phải lập tức áp dụng mới được, phải đọc cho con mình nghe mới được. Có những mẫu chuyện khiến sinh viên đọc xong trong lòng rạo rực 1 khát khao hành động, khát khao cống hiến khi đọc về cuộc đời của những con người đưa những sản phẩm “made in Việt Nam” trải qua bao sóng gió ra được thị trường quốc tế cạnh tranh sản phẩm ngoại… có những mẫu chuyện cười đau cả bụng khi Tony bị thằng oắt con hỷ mũi chưa sạch lừa đảo là “chiên gia”…
📕Tony buổi sáng trên đường băng là một quyển sách mà tất cả các bạn học sinh, sinh viên, nhà giáo dục, cha mẹ phụ huynh rất nên đọc từ sớm để có những góc nhìn, định hướng cho mình 1 lối đi, 1 tầm nhìn, hiểu về văn minh thật sự để mỗi người áp dụng và hành động giúp cuộc sống mình tốt hơn, như chính thông điệp mà tác giả gửi gắm.

❤️Quả thật Không lãng phí tiền của khi bạn mua cho mình quyển sách này làm hành trang nhận thức cho bạn, cho con bạn trong tương lai. 🤑
(Trúc Thư review sách tony buổi sáng trên đường băng)

📙Nhà sách Trúc Thư

Tony trên đường băng

Đăng bởi Để lại phản hồi

Trước 10 tuổi thời kỳ vàng quyết định thành công của trẻ

🤔Bạn có biết trước 10 tuổi là thời kỳ vàng quyết định thành công của trẻ và mọi giáo dục của cha mẹ đều nên bắt đầu từ giai đoạn này để không quá trễ trước khi “măng”đã thành “tre “thì muốn “uốn” cũng không được nữa? Rồi bạn bất lực tự hỏi mình sai ở đâu nhỉ sao mình và con không có tiếng nói chung khi con đến tuổi dậy thì? Sáng trưa chiều tối từ hồi đỏ hỏn, nuôi và dạy nó mệt gần chết sao con không có khả năng thấu hiểu cho nỗi lòng cha mẹ.

📗Trước 10 tuổi thời kỳ vàng thành công của trẻ” là một quyển sách khá hay, phù hợp cho tất cả độc giả mới lập gia đình, sắp sinh con và có con đang học cấp tiểu học để những kiến thức và phương pháp này được áp dụng kịp lúc trước khi quá trễ.

🌴Từ chính kinh nghiệm nuôi dạy 3 đứa con rất thành công và hạnh phúc, tác giả chia sẻ những phương pháp và cách dạy rất mới sẽ giúp các cha mẹ gỡ rối trong quá trình nuôi dạy con trẻ. Ố là la thành công cũng có phương pháp sao? Vấn đề là áp dụng như thế nào và duy trì ra sao lại do chính bạn!

🌴Sau khi đọc xong sách bạn hiểu ra tại sao có những đứa trẻ điểm số học tập rất cao nhưng ra đời lại không thành công bằng chúng bạn.

🌴Bạn hiểu được à thì ra cha mẹ là mình nè cũng có 4 dạng dạy con: độc tài, thờ ơ, nuông chiều, dân chủ. Và con mình sẽ thành người như thế nào là do kết quả từ chính tính cách và phương pháp giáo dục của mình. Nghiệm lại cha mẹ với mình thấy đúng quá ta.

🌴Cái hay của quyển sách nằm ở chỗ:
☘️1/ Phân tích và chỉ cho bạn hiểu 7 phẩm chất thành công căn bản bạn phải giáo dục con cái bằng được, chứ không chỉ là điểm số. Bởi chúng sẽ tìm được hạnh phúc từ 7 phẩm chất này.

☘️2/ Có những kiến thức khá xa lạ lý thuyết, hack não xíu lúc đọc ban đầu, nhưng càng đọc về cuối quyển sách lại càng hay giống như khám phá ra đuợc 1 kho báu.

☘️3/ Có những đoạn trong quyển sách không chỉ dành cho cha mẹ mà có thể dành cho con bạn đọc được nếu bạn không thể truyền tải bằng lời cho con bạn, tác giả giúp bạn làm điều đó.

☘️4/ Cuối cùng phần “chát “ và “chất “ nhất: Quyển sách khiến mỗi bậc cha mẹ phải tự nhìn lại chính mình bởi bạn hiểu một cách thuyết phục rằng mọi phương pháp sẽ không có hiệu quả nếu bạn không thay đổi từ chính mình để làm gương cho con trẻ. Và bạn có động lực để thay đổi chính mình vì hạnh phúc và thành công của con bạn.
(Trúc Thư review sách trước 10 tuổi thời kỳ vàng thành công của trẻ)

Trúc Thư
😇P/s: ace có con dưới 10 tuổi rất nên đọc, ai có con lớn hơn mà có cảm giác trễ rồi… thôi … khó quá … bỏ qua! 😅

📙Nhà sách Trúc Thư

Trước 10 tuổi thời kỳ vàng của trẻ

Đăng bởi Để lại phản hồi

Suddenly You

📚Tiểu thuyết ngôn tình là gì mà tuổi teen lại ghiền và cuồng vậy nhỉ? Cũng có những quyển tiểu thuyết ngôn tình không chỉ dành cho teen, bạn có tin không?
📗Hạnh phúc bất ngờ” (Suddenly you) 📗là một quyển tiểu thuyết ngôn tình nóng bỏng, sống động chứa đầy sự ngạc nhiên dưới ngòi bút của nữ tác giả nổi tiếng Lisa Kleypas.
Quyển tiểu thuyết như một bộ phim tình cảm, sex lãng mạn và cuồng nhiệt giữa nàng tiểu thơ Amanda được nuôi dạy đàng hoàng sau những gánh vác gia đình không màng đến hôn nhân và Jack Delvin đứa con bị bỏ rơi của nhà quý tộc và là nhà kinh doanh xuất sắc ở Luân Đôn, sau những bất hạnh tuổi thơ không còn tin vào sự ràng buộc hôn nhân. Từ sự lãnh đạm, ngờ vực, hận thù, và tuổi thơ bất hạnh. Tất cả được xoá bỏ bằng tình yêu giữa 2 tâm hồn và cả thể xác.
🌴Đọc “Suddenly you” với kết thúc có hậu, mang đến cho bạn 1 sự thư giãn dễ chịu cuối tuần sau những giờ làm việc căng thẳng. Yếu tố giới tính hấp dẫn trí tò mò khiến bạn dễ đọc được hết quyển sách trong thời gian ngắn so với những dòng sách khác.
🌴Tiểu thuyết “suddenly you” nhìn ở khía cạnh cởi mở hơn ở xã hội hiện đại ngày nay- cũng là một quyển sách giáo dục giới tính một cách gián tiếp khi con bạn đến tuổi dậy thì và bạn khó để bắt đầu mở lời để giáo dục về những vấn đề “tế nhị” cho con trẻ tuổi vị thành niên.
🌴Tiểu thuyết cũng khiến phụ nữ và đàn ông hiểu những khát khao bên trong của đối phương- của đời sống chăn gối trong hôn nhân để giữ gìn hạnh phúc gia đình.
🌴Và dù tình yêu bắt đầu bằng sự khát khao của sở hữu và chiếm đoạt thì trải qua nhiều khó khăn thăng trầm, tình yêu vĩnh cửu và thật sự chỉ tồn tại khi người trong cuộc hiểu được họ hạnh phúc khi được sống là chính mình, hy sinh, ủng hộ, cùng cố gắng hoàn thiện mình và tôn trọng nhau thực hiện giấc mơ của mỗi người.
“Yêu là tìm được hạnh phúc của chính mình trong hạnh phúc của người mình yêu”
(Spencer Jonhson)
(Trúc Thư review Suddenly You- Hạnh phúc bất ngờ- Lisa Kleypas)
Link đọc truyện free:
https://sachvui.com/…/hanh-phuc-bat-ngo-suddenly-you.4566.h…

📙Nhà sách Trúc Thư
🌎http://tructhu.vn

Đăng bởi Để lại phản hồi

Khởi nghiệp bán lẻ

🌵Qua nhiều năm bươn trải 💪cộng thêm huy động vốn 💰của người thân hay xin xỏ được của ông bu bà bu💸, Bạn gom được ít “lúa” 💶định bụng sẽ khởi nghiệp mở 1 cái cửa hàng hay cái shop nhỏ nhỏ. Bạn băn khoăn tự hỏi: “Giờ làm sao ta? “🤔
👀Bạn sợ hãi rất nhiều điều chưa biết, không biết phía trước điều gì đang đợi mình 🛣?
📕”Khởi nghiệp bán lẻ” là quyển sách sẽ giúp bạn giải quyết sự hoang mang lo lắng vô định, không rõ ràng đó, cho bạn nhìn rõ những việc cần làm. Từ những kiến thức và kinh nghiệm của chính tác giả, 1 người Việt khởi nghiệp bán lẻ thành công cũng như thất bại ở rất nhiều cửa hàng tại nước Việt,trong môi trường kinh doanh người Việt, rất hữu ích, ngắn gọn, rất thực, rất đời, hữu dụng, mang tính chất “cầm tay chỉ việc” chứ không quá lý thuyết, phức tạp, đọc toát mồ hôi mà chẳng rút ra được cái gì như một số quyển sách khác
📗Sách Giúp bạn tiết kiệm thời gian cả 3-5 năm nếu bạn bắt đầu mà chưa biết gì.

👍Cái hay ở quyển sách nằm ở chỗ:
🌳1/ Nếu bạn thật sự quyết tâm, nó Cho bạn biết con đường phía trước bạn cần phải làm là gì? Các bước cần làm và kinh nghiệm trong nghề mà tác giả đã trải qua, dù bạn kinh doanh ngành nghề gì thì đều có thể áp dụng khá nhiều “bí kíp” từ sách ra công việc của bạn.
🌳2/ Nếu bạn từng khởi nghiệp bán lẻ (mở shop) và từng thất bại, bạn sẽ nhìn ra sai lầm và thất bại nằm ở đâu.
🌳3/ Hơi bi đát xíu: Nếu khởi nghiệp của bạn là tuỳ hứng, bức xúc ông xếp này, bà xếp nọ hay chán đời, em bỏ việc đi tìm đam mê… ko xuất phát từ sự quyết tâm và định hướng rõ ràng, mà “làm thử coi sao”, chứng tỏ cho “ông bu bà bu”, “con ghệ” biết tay, bạn sẽ nhận ra:😱 “thôi đi làm làm công ăn lương tiếp cho nó LÀNH” vì sẽ lãng phí tiền của chủ đầu tư, quỵt nợ bạn bè, người thân và lãng phí công sức tích cóp nhiều năm của bạn😂
Thất bại có cái dở của nó… nhiều quá…nó khiến bạn nặng thì “nhảy sông” nhẹ thì “mất tự tin”. Nên bớt… bớt…😭lại chút nào…hay chút đó. Quyển sách giúp bạn làm được điều đó🤗
(Trúc Thư review sách khởi nghiệp bán lẻ- Trần Thanh Phong)

Trúc Thư

📙Nhà sách Trúc Thư

Khởi nghiệp bán lẻ

Đăng bởi Để lại phản hồi

Bài báo về ông lão bán dừa

Bài báo về ông lão bán dừa

Nguồn: diễn đàn kinh tế Việt

Một cô gái hỏi: ” Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông?”

Ông già bán dừa trả lời cô ta, ” Thưa cô 10 ngàn 1 trái.”
Cô gái nói, ” bán cho tôi 2 trái 15 ngàn được chứ. Không được tôi đi chỗ khác.”

Người bán hàng trả lời: ” cô lấy đi, 15 ngàn 2 trái. Tôi nghĩ như vậy cũng tốt rồi bởi vì cả ngày nay tôi chưa bán được cho ai cả”

Cô gái lấy 2 trái dừa và bỏ đi với cảm giác của một người chiến thắng. Cô ấy bước vào xe hơi và đi đón cô bạn, cả 2 cùng tới một quán ăn sang trọng.

2 cô gái ngồi xuống bàn và gọi những thứ họ thích. Họ chỉ ăn một ít và để lại rất nhiều thứ mà họ gọi ra.

Sau đó cô ta thanh toán hóa đơn. Hóa đơn là 850k, cô gái đưa 900 k và nói với ông chủ quán: ” khỏi thối”
_____

Sự việc này có vẻ rất bình thường đối với ông chủ quán giàu có. Nhưng nó rất đau đớn cho người bán dừa tội nghiệp.

Tại sao chúng ta thể hiện sự tính toán chi li khi chúng ta mua hàng của những người nghèo khổ tội nghiệp? Và tại sao chúng ta lại quá hào phóng với những người không cần sự hào phóng của chúng ta?

Mỗi lần một đứa trẻ nghèo đến với tôi để bán một cái gì đó đơn giản, tôi lại nhớ về ba tôi. Ba tôi thường mua những món đồ lặt vặt từ những người nghèo khó với giá cao, mặc dù ông không thực sự cần đến chúng. Có lần tôi thắc mắc hỏi ba về hành động “kỳ quặc” đó thì ba tôi nói: “đó chính là chân giá trị của cái gọi là từ thiện”

Cre: Diễn đàn kinh tế Việt

http://tructhu.vn/truc-thu-bai-bao
#nhasachtructhu
#tructhubaibao

Đăng bởi Để lại phản hồi

Bài báo về cuộc đời nghệ sĩ Hữu Châu

Bài báo về cuộc đời nghệ sĩ ưu tú Hữu Châu

Nếu một lúc nào đó trong dòng đời xuôi ngược, chúng ta đổ lỗi cho số phận, chỉ sau vài lời góp ý phê bình của người khác, hay sau vài thất bại, tự cho rằng số phận mình sao bi đát quá, cha mẹ không hiểu mình, hoàn cảnh mình thiệt thòi, sao cha mẹ mình nghèo quá, nên mình không bằng các bạn, không ai hiểu cho mình, không ai chia sẻ với mình thì các bạn hãy dừng lại để đọc hết bài báo này, để những đau khổ vụn vặt nhất thời đó có phải là “cái” chúng ta gọi là “tận cùng nỗi đau” không. Và bạn chợt nhận ra, bạn hạnh phúc khi bạn đang còn tất cả, cơ hội ở xung quanh bạn, bạn có chịu nhận ra mà bước đi,hành động và trở thành người có ích hay không.
Trúc Thư

NSƯT Hữu Châu tên đầy đủ là Nguyễn Hữu Châu. Anh sinh năm 1966 trong gia đình nhà nòi. Bố là nghệ sĩ Hữu Thìn, mẹ là nghệ sĩ Thanh Lệ, cô ruột là nghệ sĩ Thanh Nga, chú là NSƯT Bảo Quốc. Còn bà nội là bầu Thơ, chủ đoàn cải lương Thanh Minh – Thanh Nga, người được mệnh danh là bầu của các ông bà bầu đoàn hát cải lương thời bấy giờ.
Cả gia đình theo nghệ thuật nên Hữu Châu theo nghề cũng chẳng có gì lạ. Ngày còn trong bụng mẹ, anh đã theo bà bước lên sân khấu, chìm đắm trong tiếng đờn ca. Con đường đã vạch sẵn như thế, dòng máu chảy trong người cũng là nghệ thuật nên NSƯT Hữu Châu cứ thế nương theo mà bước.

Nói là vậy nhưng vai diễn đầu tay của Hữu Châu cũng thường lắm. Chẳng lời thoại, chẳng phải làm gì, chỉ cần “á” lên một tiếng ở cảnh bị móc mắt trong vở Mỹ Nhân và loạn tướng. Vậy là cậu bé ba tuổi có một cắc lương do bà nội phát. Sướng!

Nhà giàu, Hữu Châu suốt ngày được ăn ngon, mặc đẹp, ở biệt thự, một bước xuống xe, hai bước lên xe nên bước vào trường, nhìn bạn bè, anh thấy ai cũng “bèo”.

Vậy mà ai ngờ, chỉ trong chốc lát, gia đình suy sụp, cậu công tử con nhà giàu phải chui ra chui vào trong căn nhà lá, trời trở thì mưa rơi lộp bộp trên đầu, nước ngập dưới chân, rác rưởi nổi lềnh bềnh. Từ ngày ba bữa, thức ăn ê hề rút lại còn một bữa. Đến tháng phải đóng tiền học cho thằng Trum (cố nghệ sĩ Hữu Lộc), cả gia đình phải phải ăn cháo thay cơm.

Cũng vì đói nên có hôm đang diễn, anh lăn đùng trên sân khấu. Bạn diễn cứ ngỡ Hữu Châu trúng gió nên dìu vào cạo gió. Chỉ có một người biết anh đói nên âm thầm pha cho Hữu Châu cốc sữa nóng và giữ bí mật cho đến bây giờ.
Là nghệ sĩ, tự trọng cũng lớn nhưng cái nghèo, cái đói nó cứ bám theo thì phải chịu. Có lần, Hữu Châu cùng bạn thân là Hữu Nghĩa học người ta ra bến tàu cưa cây, kiếm ít tiền đi chợ.

Hai bữa đầu trót lọt, đến bữa thứ ba thì bị tụi con nít nhận mặt, bu lại xem người nổi tiếng. Mắc cỡ quá nên cả hai quyết định nghỉ.
Hữu Châu chuyển qua hát lô tô, bơm xe, mở quầy báo…toàn công việc lương thiện, kiếm được đồng ra đồng vào nhưng đôi khi anh cũng cảm thấy chạnh lòng.

Buồn cho mình một, anh buồn cho mẹ mười. Từ nghệ sĩ cải lương tài sắc một thời, được bao người mến mộ, bà phải ra đường, nhặt nhạnh từng đồng từ quán trà nhỏ xíu.
Có bữa đi học về, Hữu Châu nấp vào một góc, thấy mẹ ca lại mấy bài cũ mà rớt nước mắt. Nghệ sĩ mà, tự hát rồi tự mình nghe, có gì đắng chát bằng.

Có hôm, cố nghệ sĩ Hữu Lộc chở anh trai chạy sô trên chiếc xe đạp cũ mèm. Đang đi ngon trớn, cái niềng xe gãy đôi. Thằng em đứng khóc vì tiếc của, vì cực quá trong khi thằng anh chạy bộ bán sống bán chết với gương mặt tô vẽ như “yêu quái” mà vẫn không kịp.

Cũng trong những ngày tháng ấy, những đêm nằm ngửa mặt nhìn lên mái nhà xơ xác, anh đã nguyện phải thành công để cả nhà bớt khổ. Và NSƯT Hữu Châu đã làm được.

Bây giờ khán giả đến sân khấu kịch Idecaf cũng vì có tên anh in trên vé. Xem Hữu Châu diễn trên sân khấu ai cũng rung động. Từ vai diễn Lỗ Quý trong Lôi Vũ hay Nguyễn Trãi trong Bí mật vườn Lệ Chi, tất cả đều để lại dấu ấn đậm nét trong lòng những người yêu kịch.
Nhưng nếu ai đó nghĩ rằng, Hữu Châu thành công là phải thôi thôi. Con nhà nòi, cháu của Thanh Nga mà không có tiếng người ta cười cho. Ừ, cũng có thể người ta sẽ cười thật nhưng họ chỉ làm thế khi không biết cuộc sống của anh có đủ những chương dài đầy đau khổ.
Hữu Châu giờ không khóc được nữa hoặc cũng có thể vì anh luôn nhớ lời bà nội: “Mình là trụ cột gia đình thì cố để mà không khóc, vì ai cũng khóc thì ai biết dựa vào ai để nguôi ngoai”.

Ngày nghệ sĩ Thanh Nga bị sát hại, Hữu Châu còn bé nhưng đã cảm nhận rõ ràng sự mất mát.
Đó là hình ảnh chiếc lược lạnh lẽo vạ vật ở góc nhà vì không còn tóc Má Ba (cách Hữu Châu gọi nghệ sĩ Thanh Nga) để chải, đó là những giọt nước mắt lăn dài trên má của bà bán chuối chiên đầu ngõ, nơi Má ba vẫn mua cho thằng cháu cưng tấm bánh.

Tiếp đó, anh trai cả qua đời trong khi đi diễn, rồi đến bố cũng bị người ta hại. Khi nghe chú báo tin dữ, Hữu Châu sững sờ nhưng diễn xong vở mới tất tả chạy về.

Dòng máu chảy trong huyết quản và những gì học được ở trường đã dạy anh biết trách nhiệm đối với cái nghiệp này. Rồi bà nội cũng bỏ anh mà đi vì tuổi già, sức yếu. Đến tội!

Ngày tiễn cậu em út, nghệ sĩ Hữu Lộc mất vì tai nạn giao thông, về với cát bụi, nắp hòm đậy lại, anh bật khóc. Đó là khoảnh khắc Hữu Châu cảm nhận được sự xa cách mãi mãi.


Hữu Châu bây giờ chỉ khóc trên sân khấu kịch.

Năm người thân lần lượt bỏ anh mà đi, ngoài bà nội, chẳng ai kịp để lại một lời. Dường như nỗi đau cứ chực chờ sau cánh cửa, chỉ cần nhác thấy cái dáng cao gầy là nhảy xổ vào, dằn vặt, làm méo mó cuộc sống của người nghệ sĩ.
Hữu Châu bây giờ chai lì với nỗi đau, chẳng ai có đủ khả năng để làm anh tức giận, những giọt nước mắt cũng chỉ để dành cho sân khấu.

Nghe anh nói: “Tận cùng hạnh phúc là giọt nước mắt, và tận cùng của nỗi đau lại là nụ cười. Hai phạm trù đối lập là hạnh phúc và nỗi đau còn nhập nhằng đến thế thì tôi … cần chi phải biết là đang khóc cho người hay khóc cho mình”, thấy mà thương.

Ai cũng nghĩ Hữu Châu sẽ suy sụp sau từng ấy nghiệt ngã nhưng đến cái quyền đó anh cũng chẳng có. Nếu anh gục ngã thì lấy ai chăm đứa cháu đầu con anh cả, ai dạy hai đứa con của cố nghệ sĩ Hữu Lộc nên người.

Hy sinh hạnh phúc riêng
Tình thương và trách nhiệm không cho phép anh làm điều đó. Thậm chí, để tròn trách nhiệm trụ cột của gia đình, anh còn hy sinh cả hạnh phúc riêng.
NSƯT Hữu Châu sợ rằng nếu anh yêu thương ai đó, lập gia đình và có những đứa trẻ, tình thương sẽ bị san sẻ ít nhiều. Vì vậy, anh chấp nhận ở không để làm chỗ dựa tinh thần và vật chất cho mấy đứa cháu.

Giờ đây, ngoài gia đình, Hữu Châu chỉ có sân khấu kịch làm bạn đồng hành. Đó là nơi thỉnh thoảng người ta mới thấy anh bật khóc. Ừ, thì cũng là vì vai diễn nhưng giọt nước mắt nào cũng có trong đó ít nhiều sự xót xa.

Trên đời này, có nhiều người ước muốn được sống cuộc đời của người khác nhưng nếu cho sống cuộc đời của NSƯT Hữu Châu chắc chẳng ai dám.

Bởi, không phải ai cũng có thể mỉm cười khi trải qua từng ấy những nỗi đau, không phải ai cũng thành công khi kinh qua từng ấy sự mất mát.
Theo Trí Thức Trẻ

Nguồn: Tri Thức Trẻ
https://vietnamnet.vn/…/dien-vien-huu-chau-tu-o-biet-thu-th…

#tructhubaibao
#nhasachtructhu

Đăng bởi Để lại phản hồi

Hiện tại – Hành động

Mỗi sáng thức dậy tôi đều tự nhủ: “Ta có sức mạnh để khiến cho mình hạnh phúc hay bất hạnh vào ngày hôm nay. Ta chỉ việc lựa chọn cái nào mà thôi. Hôm qua đã chết, ngày mai thì chưa tới. Ta chỉ có một ngày hôm nay. Vì vậy, ta sẽ chọn HẠNH PHÚC trong ngày hôm nay. (Groucho-Marx)

Hãy sống, lao động và làm cho mọi thứ chuyển động chứ không phải nhìn nó chuyển động.

Bí ẩn của sức mạnh: Khi người bắn tên không bắn vì con mồi, anh thể hiện được toàn bộ khả năng. Khi bắn tên vì một phần thưởng, anh căng thẳng và đường tên đi lệch đích. “Nghĩ nhiều đến chiến thắng hơn là việc bắn tên, anh bị nhu cầu chiến thắng rút hết sức mạnh”. (Chuang Tzu).

Thật khó nhưng hãy: yêu hết mình, làm việc hết mình, sống hết mình, chơi hết mình, học tập hết mình! Đó là bí quyết để làm chủ được phút giây hiện tại và có được hạnh phúc và thành công.

Trong công việc hay học tập, thành công số 1 là CÓ CẢM XÚC – nhưng phải là cảm xúc TÍCH CỰC – nhưng CẢM XÚC là KẺ THÙ số 1 của THÀNH CÔNG. Vì cảm xúc thường dẫn dắt ta rời xa khỏi phút giây hiện tại và thiếu đi sự tập trung vào những vấn đề cốt lõi và quan trọng cần giải quyết trước mắt.

Hãy bắt đầu! Một người có kiến thức sống bằng hành động chứ không phải nghĩ đến việc phải hành động. (Carlos Casteneda).

Bạn thích thú làm việc gì đó, không nghĩ về nó. Chính hành động làm cho bạn thích thú và tạo ra những cơ hội. Hãy quyết tâm HÀNH ĐỘNG.

Nhớ rằng: Bạn có năng lượng và lòng nhiệt tình đối với công việc sau khi bạn BẮT ĐẦU THỰC HIỆN nó. Bạn khỏe lên vì bạn tham gia vào việc đó. Bí mật ở chỗ “BẠN BẮT ĐẦU LÀM”. Một điều nữa là ta sẽ không bao giờ sẵn sàng tuyệt đối để làm việc gì. Hãy chuẩn bị càng nhiều càng tốt rồi bạn hít sâu và NHẢY VÀO CUỘC ĐI. (Andrew Mathews).

Bạn không thể xây dựng uy tín dựa trên những cái bạn ĐỊNH làm. (Henry Ford).

Người ta sẽ chỉ tin bạn làm được điều gì cho đến khi bạn thật sự làm được điều đó.

Ý tưởng chỉ là suy nghĩ. Nội dung là ý tưởng được viết trên giấy. Mọi người đều có thể nghĩ ra chúng. Tuy nhiên, sự khác biệt duy nhất chính là những gì bạn làm, thực hiện, truyền tải.

Tư duy có ý nghĩa khi nó dẫn tới HÀNH ĐỘNG. Vì chiến thắng là HÀNH ĐỘNG, chứ không phải tư duy.

Không có giấc mơ nào thành hiện thực nếu ta không thức dậy làm việc. (Banking)

Khi ta sống với hiện tại. Ta sẽ biết quan tâm đến những công việc quan trọng trước mắt hơn, nỗi lo sợ không còn. Ta làm được nhiều việc hơn. Ta tự tin dần lên. Khi đó sự bất mãn và không hài lòng của ta đối với người khác không còn nữa bởi tâm trí ta đã hoàn toàn sống với hiện tại. Ta học cách chấp nhận người khác như bản chất vốn có của họ. (Trích Quà tặng diệu kỳ – Spencer Johnson)

Ta hiểu rằng: Bản chất sự không hài lòng với người khác chính do ta không hài lòng với chính mình (Trích Phút Dành cho mình- Spencer Johnson).

Cố níu kéo tiếc rẻ quá khứ, chống đối đấu tranh với chính mình trong hiện tại là đang vứt bỏ tương lai của chính mình. Trạng thái này chỉ làm bạn lơ lửng, bởi bạn không thành công cũng chẳng thất bại.

Làm ngay điều đúng còn quan trong hơn là chờ đến khi mình có thể làm tốt hẳn mới thực hiện.

Không có gì tuyệt đối đúng, chẳng có gì tuyệt đối sai. Chiến thắng thuộc về ai. Dám nghĩ và dám làm. Tạo nên sự khách biệt.

Thuốc giải độc cho sự kiệt sức vì công việc không nhất thiết phải là sự nghỉ ngơi; mà là sự toàn tâm hết lòng cho công việc. Chính sự nửa vời và thiếu tận tụy trong công việc làm ta kiệt sức.

Chính trong tình yêu lao động vô điều kiện, ta tìm được HẠNH PHÚC và TỰ DO của chính mình.

Trúc Thư sưu tầm- http://tructhu.vn

Đăng bởi Để lại phản hồi

Tình yêu – Hôn nhân

YÊU là cảm giác được trở về với chính mình khi ở bên người mình yêu

Và tìm thấy hạnh phúc của mình trong hạnh phúc của người mình yêu.

Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi.

Cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là cố níu giữ thật chặt.

Tình yêu giống như hai người cùng kéo một sợi dây chun, nếu một người buông, người còn níu giữ sẽ đau đớn.

Yêu, không phải là sự hưởng thụ mà không bỏ bao công sức, yêu là một nghệ thuật, cần có tri thức và sự nổ lực.

Người hiểu tình yêu, cả đời chỉ yêu 1 lần. Kẻ yêu năm lần bảy lượt, thích mới chán cũ, chỉ là kẻ đùa giỡn với tình yêu.

Tình yêu, đó là sự hòa đồng tâm hồn, trí tuệ và thể xác. Nhưng phải theo đúng thứ tự này.

Trong hôn nhân, đừng coi sự nỗ lực hàng ngày của đối phương là điều hiển nhiên!

Mâu thuẫn trong tình yêu, trong hôn nhân để khẳng định Ai đúng Ai đều làm cả hai tổn thương và dần xa cách. Quan trọng là cả hai ngồi lại cùng trao đổi, chia sẻ để tìm ra GIẢI PHÁP thỏa mãn cảm xúc, lợi ích và hạnh phúc của mỗi cá nhân.

Bí mật để hôn nhân hạnh phúc: NHẪN NHỊN và HÀI HƯỚC.

Tình yêu bền vững là mỗi người ăn một ổ bánh mì và luôn sẵn sàng chia nhau nửa phần bánh mì của mình, chứ không phải lúc nào cũng là 1 ổ bánh mì 2 người cùng ăn chung.

Tình yêu lớn lên nhờ cho đi. Sự yêu thương mà chúng ta cho đi là sự yêu thương duy nhất mà chúng ta giữ được. (Elbert Hubbard)

Hãy đợi hoàng hôn để thấy cái đẹp của buổi bình minh và hãy đợi tuổi già để hiểu thế nào là một người phụ nữ đẹp. (Ngạn ngữ Đức).

Yêu một người không yêu mình cũng giống như ôm cây xương rồng vậy. Càng ôm chặt thì càng làm bản thân mình đau. (danh ngôn)

Từ bỏ không có nghĩa là yếu đuối, đôi khi nó có nghĩa là bạn đủ mạnh mẽ để buông tay.

Chung thủy không phải là cả đời chỉ yêu một người, mà là không dành bất kỳ tình cảm nào cho người khác trong thời gian họ yêu bạn.

Sống để yêu thương người khác bao giờ cũng có ý nghĩa hơn là sống để được người khác yêu thương.

Có bao nhiêu chuyện tình trong cuộc đời, nhưng cuộc tình hạnh phúc vẫn là được NẮM TAY nhau đến đầu bạc răng long. (trích Bên Nhau Trọn Đời)

Khi ta không dành cho bản thân mình đủ tình yêu thương thì những người khác cũng không có cách nào có thể thỏa mãn được những nhu cầu cơ bản bên trong ta. Trong khi ta đòi hỏi người này người kia giúp ta thì thật ra họ không thể. Chỉ có ta mới có thể lắp đầy nỗi khao khát của mình. Còn nếu người khác giúp thì…. Không bao giờ là đủ cả.

Trúc Thư sưu tầm

Đăng bởi Để lại phản hồi

Tri thức – Học – Sách

Muốn viết một chữ trong bụng phải có một tấn chữ, muốn nói một từ trong đầu phải có một ngàn từ (Lỗ Tấn)

Tri thức là sức mạnh. Ai có tri thức người đó có sức mạnh (Francis Bacon – Lênin)

Mọi sai lầm và tội lỗi trong cuộc đời đều bắt nguồn từ lòng tham và sự thiếu hiểu biết.

Nhiêm vụ quan trọng nhất của nền văn minh là dạy cho con người biết TƯ DUY (Edison)

Học – học nữa – học mãi (Lênin)

Trong cách học, phải lấy TỰ HỌC làm cốt. (Hồ Chí Minh)

Học đi đôi với hành (tục ngữ). Lao động trí óc mà không lao động chân tay, chỉ biết lý luận mà không biết  thực hành thì cũng là tri thức có một nửa. Vì vậy, cho nên trong lúc học lý luận cũng phải kết hợp với thực hành và tất cả các ngành khác đều phải: lý luận kết hợp với thực hành, học tập kết hợp với lao động. (Hồ Chí Minh)

Những gì chúng ta biết ngày hôm nay sẽ lỗi thời vào ngày hôm sau. Nếu chúng ta ngừng học thì chúng ta sẽ ngừng phát triển. (Dorothy Billington)

Hỏi một câu chỉ dốt trong chốc lát, không dám hỏi sẽ dốt cả đời (ngạn ngữ Phương Tây)

Đọc ít mà suy ngẫm nhiều hơn là đọc nhiều mà lướt qua vội vã (Tupper)

Bất cứ ai đọc quá nhiều và sử dụng bộ óc của mình quá ít sẽ có thói quen lười nhác trong suy nghĩ. (Einstein)

Đọc nhiều nhưng nói ít thôi nhưng đã nói thì nhất định phải làm. Đã hứa thì nhất định giữ lời, kể cả với người khác và với chính bản thân mình.

Đừng đọc những gì mình không cần nhớ. Và đừng nhớ những gì mình sẽ quên!

Chỉ có một thứ ham: ham học, ham làm, ham tiến bộ (Hồ Chí Minh)

Thứ phát ra ánh sáng chính là thứ phải chịu đựng sự bỏng rát.

Học cao mà không chí thì vô ích (Steve Job)

Mỗi người đều có một thiên hướng hay sứ mệnh cụ thể của riêng mình, mỗi người đều phải thực hiện một nhiệm vụ nhất định. Trong đó không ai có thể thay thế cho ai và cuộc sống cũng không thể lặp lại. (Viktor Frankl)

Chúng ta phải IM LẶNG trước khi có thể lắng nghe

Chúng ta phải LẮNG NGHE trước khi có thể học hỏi.

Chúng ta phải HỌC HỎI trước khi có thể chuẩn bị

Chúng ta phải CHUẨN BỊ trước khi có thể phụng sự.

Chúng ta phải PHỤNG SỰ trước khi có thể DẪN ĐƯỜNG. (William Arthur Ward)

Khoa học và giải pháp cho mọi vấn đề là tìm ra những yếu tố cốt lõi.

Năng lực nằm ở cánh tay chứ không nằm ở cái bằng tiến sĩ. Thông minh mới giả ngu, con ngu sẵn rồi thì không cần nữa. Cuộc sống khó hơn bạn nghĩ, nhưng nó KHÔNG khó nếu bạn TƯ DUY.  (Tiến sĩ Lê Thẩm Dương)

Học tập không phải là một nhiệm vụ hay một vấn đề khó giải quyết – nó là cách để sống trong thế giới. Con người học tập khi theo đuổi các mục tiêu và kế hoạch có ý nghĩa cho chính mình. (Sidney Jourard)

Không có sách, không có TRI THỨC. Không có tri thức không có chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản. (Lênin)

Sách để gối đầu giường hay kê dưới chân bàn không quan trọng, về mặt vật chất chúng chỉ là bột gỗ. Ý nghĩa, giá trị thật sự, “tinh thần” của Sách chính là TRI THỨC mỗi người lĩnh hội được sau khi đọc và áp dụng chúng vào thực tế cuộc sống.

Có tài mà không có đức là người vô dụng, có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó (Hồ Chí Minh)

Chuyến phiêu lưu của đời người là HỌC HỎI

Mục đích của đời người là TRƯỞNG THÀNH

Bản tính của đời người là THAY ĐỔI.

Thách thức của đời người là VƯỢT QUA.

Tinh túy của đời người là QUAN TÂM.

Cơ hội của đời người là PHỤNG SỰ.

Bí mật của đời người là DÁM LÀM.

Hương vị của đời người là GIÚP ĐỠ.

Vẻ đẹp của đời người là CHO ĐI. (William Arthur Ward)

Một cái đầu thông thái và một trái tim nhân hậu luôn là một sự kết hợp hoàn hảo.

Mục đích cuối cùng của giáo dục và văn hóa là tạo ra SỰ BAO DUNG.

Đăng bởi Để lại phản hồi

Mục đích – Ý Nghĩa Cuộc Sống

Mục đích của cuộc sống là SỐNG CÓ MỤC ĐÍCH. (Robert Byrne)

Cái đích của cuộc đời : Một là sức khỏe, Hai là gia đình, Ba là sự nghiệp, Bốn là bạn bè. Kẻ thành công là người làm được hàm f(x) này (Tiến sĩ Lê Thẩm Dương)

Bạn hãy sống một cách trọn vẹn nhất và ý nghĩa nhất trong từng giây phút của cuộc đời mình. Hãy sống theo cách mà khi người khác nhìn vào, họ cảm nhận được và bị thu hút bởi cách mà bạn đang sống. Bạn hãy sống theo cách mà người khác xem bạn như một tấm gương giúp họ nhận ra rằng cuộc sống này vô cùng quý giá.

Đừng lo lắng xem thế giới muốn gì ở bạn; hãy nghĩ xem điều gì khiến bạn sống động và có ích hơn – bởi thế giới thật sự cần những con người sống động.

Cuộc sống sẽ thoải mái và nhẹ nhàng hơn khi bạn biết rằng cách mình đi trên đường còn quan trọng hơn gấp bội những thành quả đã đạt được.

Nếu bạn có thể làm cho mỗi giây, mỗi phút của cuộc đời mình tràn ngập tình yêu thương và sự sâu sắc trong cảm nhận cuộc sống, bạn sẽ kéo dài được vô tận cuộc sống của mình.

Con đường dẫn đến hạnh phúc nằm ở 2 nguyên tắc đơn giản:

Hãy tìm kiếm điều bạn cần và bắt đầu làm

Và khi tìm được rồi, hãy đặt tất cả tâm hồn, bầu nhiệt huyết, năng lượng, tham vọng và khả năng của bạn vào đó. (John D Rockefeller III)

Người có tư tưởng cao thượng không bao giờ bị cô đơn (P.Sidney)

Chúng ta đến với thế giới này với 2 bàn tay trắng và cũng sẽ ra đi với 2 bàn tay trắng, vậy điều gì khiến chúng ta đòi hỏi nhiều đến thế?

Trong cuộc sống luôn vận động để biến chúng ta thành một ai đó. Bạn phải đấu tranh để luôn là chính mình, không thể là khuôn mẫu của bất kỳ ai cả.

Muốn thật sự đánh giá giá trị của bạn thì hãy xem mọi người ĐƯỢC LỢI GÌ từ thành công của bạn (Cullen)

Cái đẹp về trí tuệ làm người ta KINH NGẠC nhưng cái đẹp về tâm hồn làm người ta KÍNH PHỤC.

Suy cho cùng, mục đích của cuộc sống là để làm cho cuộc sống của mình có giá trị hơn và làm cho cuộc sống của mọi người xung quanh có giá trị hơn.

Trước khi có thể giúp người khác tìm thấy con đường đi của họ, ta phải biết được đường đi của chính mình.

Người cầm đèn soi sáng đường đi cho người khác sẽ thấy đường đi của mình rõ ràng hơn.

Những năm tháng tuyệt vời nhất trong cuộc đời bạn chính là khoảng thời gian bạn quyết định mình phải tự giải quyết các rắc rối trở ngại của đời mình. Bạn không đổ lỗi cho cha mẹ, cho hoàn cảnh hay một người nào khác. Bạn nhận thức được rằng CHÍNH BẠN là người kiểm soát số phận của mình. (Alberg Ellis).

Chỉ khi nào bạn sống và làm việc có mục đích, làm theo những gì ý nghĩa ngay hôm nay. Bạn mới có thể trở thành người dẫn dắt, biết chia sẻ, biết sống trong tình bạn và cảm nhận được TÌNH YÊU.

SỐNG

Sống không giận, không hờn, không oán trách

Sống mỉm cười với thử thách chông gai

Sống vươn lên theo kịp ánh ban mai

Sống an hòa với mọi người chung sống

Sống là động nhưng lòng luôn bất động

Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương

Sống yên vui danh lợi mãi coi thường

“Tâm bất biến” giữa dòng đời “vạn biến” (Thơ Phật Giáo)

Hãy sống một cuộc sống thật ý nghĩa. Nếu bạn làm được điều đó thì ranh giới giữa thành công và thất bại sẽ không còn quan trọng nữa.

Cuộc sống được hình thành từ những điều bạn đã, đang và sẽ trải qua trong cuộc đời mình, từ những khổ đau, mất mát, đắng cay mà bạn từng nếm trải.

Cuộc sống chất chứa những thành quả mà bạn vất vả mới có được, những kỷ niệm ngọt ngào yêu thương, những trải nghiệm của bản thân cũng như của nhân loại mà bạn đã hiểu và đón nhận.

Cuộc sống chính là những điều bạn xây đắp lên từ tài năng và sự hiểu biết của chính bạn, từ những điều bạn tin tưởng và trân trọng, từ những “giá trị vĩnh hằng” mà bạn sẵn sàng hy sinh vì nó.

TẤT CẢ ĐỀU CÓ SẴN. BẠN là người DUY NHẤT có thể XẾP ĐẶT, KẾT NỐI chúng lại với nhau để biến chúng thành một phần trong cuộc sống của bạn.

Trúc Thư sưu tầm