Đăng bởi Để lại phản hồi

Nhà bác học Thomas Edison

Chuyên mục: Trúc Thư bài báo
http://tructhu.vn/truc-thu-bai-bao

NHÀ BÁC HỌC THOMAS EDISON

“Đó là một ngày đẹp trời vào những năm 1854~1855, khi cậu bé Thomas mới khoảng 7 tuổi. Hôm ấy, Thomas chạy từ trường về nhà và nói với mẹ: “Mẹ, thầy giáo bảo con đưa cho mẹ cái này!”

Bà Nancy Elliott cẩn thận mở ra đọc, bên trong là lá thư của giáo viên chủ nhiệm gửi phụ huynh em Thomas. Bỗng nước mắt bà giàn giụa khiến cậu bé Thomas đứng ngẩn người ra vì kinh ngạc, cậu hỏi mẹ rằng thầy giáo đã viết gì trong đó?

Ngập ngừng một lát, bà Nancy đọc to lá thư cho con trai mình:

“Con trai của ông bà là một Thiên Tài! Nhưng ngôi trường này quá nhỏ, các giáo viên của chúng tôi cũng không có đủ năng lực để dạy dỗ cậu bé. Bởi vậy, xin ông bà hãy tự kèm cặp con trai mình”.

Nhiều năm sau đó, mẹ của Thomas đã qua đời, còn con trai bà thì trở thành một trong những nhà phát minh vĩ đại nhất thế kỷ 20, người được mệnh danh là “Thầy phù thủy ở Menlo Park” nhờ những sáng chế thiên tài cống hiến cho nhân loại. Một ngày khi Thomas xem lại những kỷ vật của gia đình, cậu vô tình nhìn thấy một tờ giấy gập nhỏ được cất trong ngăn kéo bàn. Thomas tò mò đã mở ra đọc, trước mắt cậu chính là lá thư của thầy giáo năm nào. Trên đó viết:

“Con trai ông bà là đứa trẻ rối trí (tâm thần). Chúng tôi không thể chấp nhận cho trò ấy đến trường được nữa”.

Thomas đã khóc hàng giờ sau khi đọc lá thư ấy. Về sau, cậu viết trong nhật ký rằng:

“Thomas Alva Edison là một đứa trẻ rối trí, mà, nhờ có một người mẹ anh hùng, cậu đã trở thành thiên tài của thế kỷ”.

Một trong những câu nói nổi tiếng của Thomas Edison: “Tôi không thất bại. Chỉ là tôi đã tìm ra 10.000 cách làm không hiệu quả ”.

Câu chuyện trên là một giai thoại nổi tiếng về thiên tài sáng chế Thomas Edison. Việc thầy giáo gọi Edison là đứa trẻ “rối trí” là có thật, việc Edison bị đuổi học là có thật, và việc Edison được mẹ kèm cặp riêng tại nhà cũng là có thật.

Ngày nay chúng ta nhắc về Thomas Edison như một nhà phát minh lỗi lạc, một biểu tượng của trí tuệ và thành công. Thế nhưng tuổi thơ của ông lại gắn liền với một chuỗi những thất bại. Các giáo viên trong trường ruồng bỏ và coi Edison là đứa trẻ đần độn “không thể dạy dỗ được”; cha của ông thì cho rằng Edison có vấn đề về thần kinh và chậm phát triển, mãi tới 4 tuổi mới bắt đầu biết nói; bác sĩ gia đình thì e ngại rằng trí não của Edison bị tổn hại từ thuở lọt lòng; bản thân ông cũng là đứa trẻ yếu ớt và hay đau ốm, đến mức người ta lo sợ rằng Edison sẽ không thể sống tới tuổi trưởng thành…

Thế nhưng, khi tất cả mọi người đều quay lưng và nói rằng Edison là không có triển vọng, thì vẫn có một người luôn đặt trọn niềm tin vào ông. Đó chính là “người mẹ của Thiên tài” bà Nancy Elliott – người không bao giờ từ bỏ hy vọng vào con trai mình. Chính tình yêu và sự hy sinh vĩ đại ấy đã nâng đỡ và đánh thức tiềm năng trong ông, gieo vào ông những hạt giống của niềm tin để chúng nảy nở, đơm hoa, rồi kết trái. Và nếu không có một người mẹ như bà Nancy Elliott, có lẽ nhân loại chúng ta sẽ vắng bóng những chiếc bóng đèn điện, những chiếc máy quay đĩa, máy chiếu phim, máy ghi âm, và hàng ngàn phát minh ưu việt khác.

Trong cuốn tiểu sử cuộc đời mình cũng như rất nhiều bài phỏng vấn khác nhau, Edison luôn nhắc về mẹ với tấm lòng thành kính. Đối với ông, mẹ là người phụ nữ tuyệt vời, người đã khiến ông tự hứa với bản thân rằng cần phải làm điều gì đó để bà luôn tự hào về con trai mình. “Mẹ có sức ảnh hưởng sâu sắc trong suốt cuộc đời tôi. Tôi đã luôn là một đứa trẻ bất cẩn, và với một người mẹ có tính khí khác nhau thì đáng lẽ tôi đã trở nên hư hỏng. Nhưng chính sự kiên định, ngọt ngào, và dịu dàng của mẹ đã tạo nên sức mạnh to lớn để giữ tôi bước đi trên con đường ngay chính. Chính mẹ đã tạo ra tôi. Bà rất tin tưởng và chắc chắn về tôi; và tôi cảm thấy rằng tôi có điều gì đó để sống, một ai đó mà tôi không thể làm cho thất vọng.”

Hồng Liên – Nguồn DKn.tv
__________________________
📙Nhà sách Trúc Thư – Blog Trúc Thư
🌞Nơi chia sẻ tri thức và lan toả những điều tích cực. Đọc lại tất cả bài viết tại
1/ Website:
🌎http://tructhu.vn
2/ Fanfage
🌎http://facebook.com/tructhu.vn
🌎http://facebook.com/nhasachTrucThu

Đăng bởi Để lại phản hồi

Nhà bác học Anhxtanh

Chuyên mục: Trúc Thư bài báo
http://tructhu.vn/truc-thu-bai-bao

🌞NHÀ BÁC HỌC ANHXTANH
Điều gì đã giúp ông trở thành thiên tài làm thay đổi cả thế giới? Đó chính là gia đình, là chiếc nôi nâng đỡ những tài năng.

🍁ALBERT EINSTEIN SỢ PHẢI ĐẾN TRƯỜNG
Albert Einstein là một trong những nhà khoa học vĩ đại nhất của nhân loại, người khai sinh ra “Thuyết tương đối”. Ông được mệnh danh là “Người đàn ông thông thái nhất thế giới”, “Người đàn ông của thế kỷ”, “Tri thức lỗi lạc nhất trong lịch sử”.

Ông được sinh ra trong một gia đình gốc Do Thái bên bờ sông Đanuyp thuộc Ulm, bang Wurttemberg, nước Đức.

Thế nhưng, thời thơ ấu Einstein là một đứa trẻ kém phát triển. Trong lúc những đứa trẻ lên 3 khác đều chơi đùa vui vẻ thì cậu bé Einstein gần như không bộc lộ cảm xúc gì, thậm chí cậu còn không biết nói. Ngay cả khi em gái Einstein sinh ra và có thể trò chuyện cùng bố mẹ thì cậu vẫn chỉ lắp bắp vài từ rời rạc không rõ ý nghĩa. Đến nỗi năm lên 4 tuổi, bố mẹ đã phải đưa cậu đi khám bệnh. Và Einstein có tật trước khi nói đều tự lẩm nhẩm vài lần trong miệng, đến mức người ta đều gọi cậu là “Thằng đần”.

Cũng như Edison, trường học trở thành nơi ám ảnh, là ký ức không mấy tốt đẹp của Einstein, cậu thường trở thành trò cười cho chúng bạn, thầy cô giáo cũng không mấy thiện cảm với cậu bé chậm chạp và hay đặt ra những câu hỏi vô nghĩa.

Trước những lời chê bai châm chọc ấy, cậu bé dần trở nên sợ hãi việc đến trường, và thực sự tin rằng mình chỉ là một đứa ngốc.

🍁PAULINE EINSTEIN – NGƯỜI MẸ THẦM LẶNG CỦA THIÊN TÀI VĨ ĐẠI
Trước hoàn cảnh giáo dục như thế, Einstein rất buồn tủi. Cậu trở nên sợ phải đến trường, sợ phải đối mặt với các thầy cô và bạn bè. Cậu cũng cho rằng mình đúng là đứa trẻ ngốc nghếch thật sự.

May mắn thay, cũng như Edison, cậu bé Einstein có một người mẹ tuyệt vời, bà Pauline Einstein (nhũ danh là Koch) phải đóng hai vai trò: vừa là người mẹ , vừa là cô giáo giảng dạy cho Einstein. Là người trầm tĩnh, có nền tảng văn hóa vững vàng, bà chính là người hướng dẫn và giúp con trai làm quen với những kiến thức đầu đời, là nền móng vững chắc cho những hiểu biết vượt bậc của cậu sau này.

Bỏ qua tất cả các lời gièm pha về con mình, bà Koch không ngừng động viên và bỏ công giúp con mình tìm hiểu các kiến thức của nhân loại: Toán học, vật lý, triết học và cả nghệ thuật.

Nhận được sự ủng hộ của mẹ, Einstein vượt qua sự sợ hãi để tiếp tục đến trường. Mọi cố gắng của bà Koch đã không uổng phí khi Einstein đã vượt qua hết lớp này đến lớp khác để vào đến năm cuối cùng bậc trung học.
Từ “thằng đần” luôn đứng chót lớp thành nhà bác học lỗi lạc nhất lịch sử
Thế nhưng, vào năm cuối trung học Eistein bị đuổi học vì hay đưa ra những câu hỏi rất lạ như: Tại sao kim nam châm lại chỉ về hướng Nam? Thời gian là gì? Không gian là gì?… Mọi người đều cho rằng cậu bé này là người đầu óc có vấn đề. Thành tích học tập của cậu là luôn đứng chót lớp.

Thầy Hiệu trưởng trường Einstein theo học cũng quả quyết với cha cậu rằng “thằng bé này mai sau lớn lên sẽ chẳng làm được gì đâu”.

Bị đuổi học, Einstein cùng gia đình sang Milan để xin học tiếp. Năm 1896, Einstein học trung học tại trường Aarau.

Đến năm 1905, Einstein đã đăng bài nghiên cứu về “nền tảng cơ bản lý thuyết tương đối”, từ đây tên tuổi của Einstein ngày càng nổi tiếng trong giới khoa học. Những bạn học và thầy cô giáo trước đây từng xem ông là “thằng đần”, xem ông là đối tượng chọc phá, cùng lời gièm pha “sẽ chẳng làm được gì đâu” thì nay đều tròn mắt ngạc nhiên trước tài năng của ông, tài năng của cha đẻ ngành vật lý hiện đại cùng những phát minh thay đổi lịch sử khoa học thế giới.

Nếu không có sự quan tâm nâng đỡ của gia đình, thì trên thế giới đã không có những thiên tài như Edison, Einstein, và lịch sử khoa học thế giới có thể đã đi theo một chiều hướng khác.
Trần Hưng

Nguồn trithuvn.net
https://trithucvn.net/…/nguoi-me-lam-nen-thien-tai-albert-e…

📙Nhà sách Trúc Thư – Blog Trúc Thư
🌞Nơi chia sẻ tri thức và lan toả những điều tích cực. Đọc lại tất cả bài viết tại
1/ Website:
🌎http://tructhu.vn
2/ Fanfage
🌎http://facebook.com/tructhu.vn
🌎http://facebook.com/nhasachTrucThu

Đăng bởi Để lại phản hồi

Lời hứa người Thầy

Trong bài kiểm tra, một em học sinh viết: “Ai đó nói thứ đắt nhất bây giờ là niềm tin, thứ rẻ nhất là lời hứa. Em đồng ý”. Cô giáo Su đã khóc.

Hai mươi năm trước, tôi đến ngôi trường của Su trên rẻo cao huyện miền núi Simacai, Lào Cai, vào một ngày hoa mận bắt đầu khoe sắc. Lớp 7B hôm ấy nặng trĩu buồn. Cô Liên còn rất trẻ, ngậm ngùi bảo, lớp sắp vắng bạn Giàng Thị Su phải về lấy chồng vì hủ tục tảo hôn. Su học giỏi, đang phơi phới tương lai, bỗng dưng cánh của cuộc đời bị sập lại, em không có cách nào để chống lại thứ hủ tục có sức mạnh đáng sợ ở nhiều bản làng vùng cao, đã lấy đi bao học sinh của trường.

Cô giáo Liên nắm chặt bàn tay học trò: “Cô sẽ đến nhà, thuyết phục bố mẹ cho em tiếp tục đi học, cô sẽ nhờ chính quyền địa phương can thiệp. Cô hứa!”. Hôm đó là thứ sáu, cô Liên dự định sẽ dành ngày thứ bảy để thực hiện lời hứa của mình dù trời đang mưa rét, sau đó sẽ về thăm nhà ở thị trấn Bắc Hà. Cô mời tôi, trên đường về, ghé nhà cô chơi.

Chủ nhật, tìm đến nhà cô giáo Liên, đập vào mắt tôi là chiếc quan tài sơn đỏ. Phía trên bàn thờ, bức ảnh chân dung cô giáo Liên đang cười, đôi mắt sáng nhìn tôi qua làn hương khói. Cô giáo Liên đã qua đời trên đường đến nhà học sinh Giàng Thị Su trên ngọn núi cao.

Trời mưa to, bất chấp nguy hiểm, cô vẫn đi trên con đường thi công dang dở, chiếc xe máy trượt bánh lao xuống thung lũng. Cô bị chấn thương quá nặng, nhưng trước lúc mất vẫn cố dặn ông chủ tịch xã đến cấp cứu mình: “nhất định phải giúp em Su được tiếp tục đi học”. Cô chết mà không nhắm mắt.

Cái chết của cô giáo Liên khiến tôi ám ảnh và cầm bút viết một truyện ngắn. Trong đó, tôi hư cấu thêm chi tiết: linh hồn cô giáo đã tiếp tục đến gặp bố mẹ Su, thuyết phục để em không phải bỏ học. Nhưng có một sự thật tôi không hư cấu. Sau khi cô qua đời, vấn đề tảo hôn đã bị lên án và chính quyền địa phương vào cuộc mạnh mẽ để chấm dứt hủ tục này. Su không phải lấy chồng ở tuổi 13 mà được tiếp tục đến trường. Su hứa trước mộ cô giáo Liên, sau này em sẽ trở thành giáo viên, trở về vùng cao dạy học.

Cô Liên trả giá bằng chính mạng sống của mình cho một lời hứa với học trò. Sự hi sinh đó mang lại điều kỳ diệu. Lớp 7B trở thành lớp xuất sắc nhất của trường. Các em luôn đặt niềm tin vô điều kiện vào lời thầy cô giáo.

Gần hai mươi năm đã trôi qua, trường học vùng cao ấy đã sáp nhập và thay tên. Những đứa trẻ của lớp 7B ngày nào giờ đã trưởng thành. Công việc làm báo đã giúp tôi gặp lại Giàng Thị Su ở một ngôi trường giáp biên giới Tây bắc. Sau khi tốt nghiệp đại học sư phạm ở Hà Nội, Su lên vùng cao dạy học, giữ trọn lời hứa với linh hồn cô giáo Liên. Chúng tôi ngồi dưới gốc cây mận trắng đang trổ hoa, cùng ôn lại kỷ niệm về cô giáo Liên.

Su bảo, cô luôn coi việc giữ lời hứa và nêu gương như một phương pháp sư phạm quan trọng nhất của mình. Su biết sức mạnh kỳ diệu của việc giữ lời hứa khi nghĩ về cô Liên, và giờ đây muốn trao truyền nó cho các học trò của mình. Cô muốn đào tạo ra những học trò luôn biết giữ lời hứa như một phẩm chất quan trọng hàng đầu con người cần có.

Nhưng mong muốn của Su gặp rất nhiều thử thách, những bất tín đang len lỏi vào ngôi trường và lớp học vùng cao. Su kể với tôi, học sinh của mình liên tiếp phải nhận những lời hứa suông. Đầu năm học mới, lãnh đạo địa phương đến khai giảng, hứa sẽ làm xong con đường vào trường đang đầy ổ voi ổ gà trước Tết. Thế mà Tết đến, đường vẫn chưa khởi công. Một đoàn công tác ở Thủ đô lên, hứa sẽ lắp cửa sổ các lớp học trước mùa đông. Mùa đông rét buốt, gió lùa tê tái mà cửa sổ vẫn chưa thấy đâu.

Rồi sau đó, một đoàn tự thiện đến, hứa sẽ mua ủng và tặng nhà trường cái tivi, rồi cũng mất hút. Dịp giáng sinh vừa rồi, có doanh nghiệp hứa sẽ cho người đóng ông già Noel đến tặng quà cho học sinh của ngôi trường vùng biên này. Nhưng các em chờ, chờ mãi. “Sao ông già Noel lại có thể thất hứa?”, một học sinh buồn bã hỏi Su.

Cô Su đã ra đề bài “Em hãy viết về lời hứa” vì nhớ tới cô Liên. Nhưng bài viết của học sinh là điều cô không mong đợi.

Su kể, những sự thất hứa đã hình thành thứ phản xạ nguy hiểm trong học trò của mình. Đầu năm nay, một nữ sinh dân tộc Mông của cô bị gia đình bắt về bản lấy chồng. Su gặp nữ sinh, nói những lời mà cô giáo Liên đã nói với mình gần hai mươi năm trước: “Cô sẽ đến nhà, thuyết phục bố mẹ cho em tiếp tục đi học, cô sẽ nhờ chính quyền địa phương can thiệp. Cô hứa!”. Nữ sinh nhìn cô giáo đầy “khả nghi” và hỏi lại: “Em khó tin, cô hứa cô có làm không?”.

Lời hứa cứu rỗi cuộc đời Su còn mang một giá trị giáo dục mà cô tin có thể thay đổi con người. Nhưng nỗ lực đơn độc để giữ gìn một lời đã thốt ra của cô giáo trẻ liệu có thắng nổi một xã hội đang nhan nhản lời hứa được tuôn ra khắp muôn nơi…

Liệu rằng có ai còn nhớ mình đã hứa gì khi đến phát biểu ở một ngôi trường, hay nói gì với một đứa trẻ, một người thầy trong chuyến đi chóng vánh nào đó qua một vùng cao?

Phùng Nguyên


sưu tầm

Nguồn: vnexpress.net

Đăng bởi Để lại phản hồi

Doanh nhân người học trò không bao giờ tốt nghiệp

Chuyên mục: Trúc Thư Bài Báo
http://tructhu.vn/truc-thu-bai-bao
🌞 Bạn có ước mơ trở thành giám đốc, làm chủ tịch, là doanh nhân? Đương nhiên rồi. Vì được đi mez, camry, audi, ở biệt thự, dưới quyền có rất nhiều nhân viên, tiền xài thoải mái… Đây là hình ảnh chúng ta luôn tưởng tượng về giám đốc, về chủ tịch, về những ước mơ. 🚗🏎
🌞 Nhưng cái giá để trả cho tất cả những thứ hoành tráng bên ngoài bạn thấy được cho chức danh giám đốc, chủ tịch thật sự phải đương đầu với những điều gì.   
🌞 Đọc những chia sẻ của CEO Saigonbooks Nguyễn Tuấn Quỳnh giúp cho tất cả chúng ta, những ai đã, đang và sẽ theo đuổi con đường start-up khởi nghiệp, hay các bạn yêu thích kinh doanh có những góc nhìn rõ nét hơn về quá trình vượt qua và vươn lên với vô vàng khó khăn của những người doanh nhân chân chính.
– Nếu bạn có ước mơ trở thành chủ tịch, giám đốc như trên truyền hình, bạn phải đủ dũng cảm đương đầu với những điều này.
– Nếu bạn chẳng làm doanh nhân, mà chỉ là người con, người vợ, là người bạn, là người thân, người nhân viên, người hàng xóm của họ, bạn cũng có góc nhìn thấu hiểu hơn về những người thân quen xung quanh mình đang làm những công việc này hàng ngày để cảm thông và chia sẻ chứ không ganh ghét hay đố kỵ và quy chụp những lời chua chát khi họ thất bại… và bạn nhận ra bạn hạnh phúc với cuộc sống và vị trí mà đôi lần bạn chán nản coi là tầm thường nhưng tự do, thoải mái hơn họ trong cái đầu.

Link đọc bài báo
http://cafebiz.vn/ceo-saigon-books-nguyen-tuan-quynh-doanh-…

Tôi là doanh nhân và tôi yêu công việc của mình. Mỗi ngày trôi qua, tôi đều tự hỏi: Ngày hôm nay, mình đã học được điều gì. Có những điều hết sức giản đơn nhưng ngẫm lại rất thấm thía.

💪 Doanh nhân lớn lên qua từng cuộc họp do mình chủ trì hoặc tham gia, qua những lần ngồi xét kỷ luật nhân viên hoặc những buổi café sáng với bậc đàn anh, đàn chị. Là doanh nhân cũng sẽ có nhiều lần “cắp cặp” đến trường hoặc tham dự hội thảo. Đi học là cách làm mới mình tốt nhất! Vừa nghe diễn giả hoặc thầy, cô giáo trình bày vừa suy nghĩ ngay mình sẽ áp dụng điều vừa học vào công việc như thế nào. Có vài lần ngay sau buổi học, doanh nhân gọi điện thoại ngay về công ty, yêu cầu anh A, phòng B phải thực hiện chuyện này, chuyện kia là những điều vừa lĩnh hội được. Doanh nhân đi học không chỉ nhằm mục đích nâng cao kiến thức cho mình mà còn có suy nghĩ, học để về truyền đạt, chia sẻ lại với nhân viên!

💪 Doanh nhân phải học cách chấp nhận cuộc sống. Cuộc sống vốn đa dạng, phức tạp và không công bằng. Những “lệ” không thành luật, những “ thực tế khách quan”, những mảng màu tối sáng của xã hội là những chuyện mà doanh nhân đối diện hàng ngày và học cách chấp nhận nó. Có một câu nói rất hay mà doanh nhân đồng cảm “ Cái gì thuộc về con người đều không xa lạ với tôi!”.

💪 Doanh nhân vì doanh nghiệp và vì mình, phải học cách thể hiện và khẳng định bản thân. Sự thể hiện này đôi khi cũng cần sự giúp sức của truyền thông nhưng vẫn trên nền tảng là trí tuệ, năng lực và trái tim của người làm kinh doanh. Những hào quang giả hiệu, những trò lố lăng gây shock, những hư danh luôn chấp chới bay xung quanh. Doanh nhân phải tỉnh táo lắm mới không để vướng vào và để thương hiệu cá nhân của mình thật sự có giá trị và phù hợp với phong cách sống mà mình đã chọn.

💪 Là doanh nhân tức là phải học cách quản trị gia đình một cách tốt nhất. Những cuộc chiêu đãi, những chuyến công tác xa luôn bứt người doanh nhân ra khỏi tổ ấm của mình. Doanh nhân phải học cách bù đắp tình yêu thương cho con, luôn cho thấy mình hiện diện bên con trong khi đi công tác xa nhà.
Là doanh nhân tức là thường xuyên hôn con khi con đã ngủ say vì mình về nhà muộn; là mua cho con bao thứ đồ chơi hiện đại đắt tiền như là sự chuộc lỗi; là luôn nói “Yes” trước gần hết những yêu cầu của con! Là doanh nhân với những mối quan hệ trong gia đình, luôn phải đứng trước sự kỳ vọng và mong mỏi của người thân.
Doanh nhân mặc nhiên được xem là người nhiều tiền, thành đạt nên có trách nhiệm vật chất với những người thân trong gia đình là đương nhiên dẫu đôi khi doanh nhân không có nỗi một triệu đồng trong ví và sắp đến ngày đáo hạn ngân hàng nhưng chưa biết xoay sở ra sao!

💪 Doanh nhân tức là phải học cách làm việc, sống chung với những người ghét mình. Trong doanh nghiệp và các mối quan hệ bên ngoài, chắc chắn doanh nhân bị vài người ghét, nhất là nhân viên dưới quyền. Nhưng doanh nhân không có lựa chọn nào khác ngoài việc hiểu, chấp nhận và sống chung với sự ghen ghét đó. Doanh nhân bản lĩnh sẽ nhìn thấy điều tốt đẹp, thế mạnh của người ghét mình để sử dụng hoặc cộng tác mà bỏ qua những hiềm khích, thị phi.

💪 Là doanh nhân tức là phải học cách sống chung với stress. Stress đến từ bốn phương tám hướng, từ cạnh tranh khốc liệt của thị trường, từ sự yếu kém của nhân viên, từ vài chính sách vĩ mô chưa phù hợp, từ sự bất bình đẳng trong kinh doanh, từ áp lực vốn vay và cả từ sự không êm ấm trong gia đình.
Chưa kể là, làm doanh nhân tức là chấp nhận sống với những giây phút cô đơn. Cô đơn trong các quyết định quan trọng mà không thể chia sẽ với ai như đề bạt, kỷ luật cán bộ; quyết định thực hiện những thương vụ có rủi ro cao và những quyết định có gắn với chữ “Không”!
Với các áp lực như vậy, doanh nhân vẫn phải cười nói, vẫn phải mạnh mẽ để nhân viên vững lòng, vẫn phải dịu dàng với con để con luôn trong sáng, thơ ngây.
Mà cám dỗ xung quanh doanh nhân nhiều lắm. Những cuộc nhậu li bì bên chiến hữu, những trận “tỷ thí” đỏ đen là cách mà không ít doanh nhân xả stress bên cạnh những người khác chọn cách chơi thể thao, đọc sách, đi du lịch, tập yoga để vượt qua áp lực công việc! Và những chuyến công tác nếu có dư dả chút ít thời gian cũng sẽ là những chuyến đi du lịch thú vị, giúp doanh nhân giải tỏa bao áp lực.

💪 Là doanh nhân, đặc biệt là nam doanh nhân ngoài tiệc tùng triền miên còn phải học cách “nhậu bị động”! Có rất nhiều lần tự hứa với lòng là hôm nay “nghỉ nhậu” nhưng vì mối quan hệ, vì nể nang, vì chuyện làm ăn, đành “bấm bụng” đến nhà hàng. Và một khi đã uống vào rồi thì rất khó mà dừng lại.

Sức khỏe vì vậy mà cũng lụi tàn đi. Ông Chu Dung Cơ có một câu nói rất hay đại ý là “Tiền bạc rồi sẽ là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình”. Hơn ai hết doanh nhân nhận thức rất rõ điều này. Doanh nhân bây giờ cũng phải học cách “ quản trị bản thân” mà quan trọng nhất là quản trị sức khỏe của mình. Từ golf, tennis, cầu lông đến bơi lội, đá bóng, đi bộ… rồi những lần khám bịnh định kỳ 6 tháng, 1 năm là cách mà nhiều doanh nhân đang thực hiện.
Doanh nhân rất cần bề ngoài nên sức khỏe kém, thần sắc không tốt, chắc chắn sẽ gây lo lắng cho mọi người!

💪 Doanh nhân còn phải học cách yêu thương và chia sẻ với mọi người xung quanh nhất là những mảnh đời bất hạnh, thiếu may mắn. Sự sẻ chia đó có ý nghĩa nhất vẫn là dành cho những người công nhân, nhân viên còn nghèo khó trong doanh nghiệp của mình và sau đó lan rộng ra đến những người cần sẻ chia trong xã hội. Ngân sách dành cho hoạt động xã hội của mỗi doanh nghiệp là có hạn mà sự hiệu triệu sẻ chia thì lúc nào cũng có nên việc chọn lựa đối tượng, rồi “ của cho không bằng cách cho” luôn làm doanh nhân đau đầu. Tôi biết, rất nhiều người đã phải sử dụng tiền túi của mình để làm công tác xã hội vì ngân sách doanh nghiệp không kham nổi!

💪 Doanh nhân còn phải học cách yêu nước theo kiểu của mình. Không quá tự tôn dân tộc, không quá huyễn hoặc mình nhưng vẫn luôn tự hào là con Rồng cháu Tiên. Trong hoạt động giao thương quốc tế, trong những diễn đàn, hội nghị đa phương, doanh nhân vẫn phải thể hiện được sự chuyên nghiệp, sự năng động và trách nhiệm với màu cờ sắc áo của mình.
🇻🇳 Trong những lần nhìn lá cờ Việt Nam 🇻🇳 được vinh danh, bay phấp phới trên đấu trường quốc tế, doanh nhân cũng là những người rớt nước mắt đầu tiên. Phải so kè, cạnh tranh với các doanh nghiệp nước ngoài mỗi ngày, tinh thần tự hào dân tộc càng ngày càng được hun đúc trong tâm khảm của doanh nhân Việt. 🇻🇳
🔥 🔥 Là doanh nhân tức là phải học hàng ngày rất nhiều điều từ công việc, khách hàng, đối tác, nhân viên và nhà trường, sách vở! Cho nên, tôi tâm niệm: doanh nhân là người học trò không bao giờ tốt nghiệp! 🔥 🔥

Nguồn: Group Quản trị và Khởi nghiệp

Đăng bởi Để lại phản hồi

Bài báo về ông lão bán dừa

Bài báo về ông lão bán dừa

Nguồn: diễn đàn kinh tế Việt

Một cô gái hỏi: ” Bao nhiêu tiền 1 trái dừa vậy ông?”

Ông già bán dừa trả lời cô ta, ” Thưa cô 10 ngàn 1 trái.”
Cô gái nói, ” bán cho tôi 2 trái 15 ngàn được chứ. Không được tôi đi chỗ khác.”

Người bán hàng trả lời: ” cô lấy đi, 15 ngàn 2 trái. Tôi nghĩ như vậy cũng tốt rồi bởi vì cả ngày nay tôi chưa bán được cho ai cả”

Cô gái lấy 2 trái dừa và bỏ đi với cảm giác của một người chiến thắng. Cô ấy bước vào xe hơi và đi đón cô bạn, cả 2 cùng tới một quán ăn sang trọng.

2 cô gái ngồi xuống bàn và gọi những thứ họ thích. Họ chỉ ăn một ít và để lại rất nhiều thứ mà họ gọi ra.

Sau đó cô ta thanh toán hóa đơn. Hóa đơn là 850k, cô gái đưa 900 k và nói với ông chủ quán: ” khỏi thối”
_____

Sự việc này có vẻ rất bình thường đối với ông chủ quán giàu có. Nhưng nó rất đau đớn cho người bán dừa tội nghiệp.

Tại sao chúng ta thể hiện sự tính toán chi li khi chúng ta mua hàng của những người nghèo khổ tội nghiệp? Và tại sao chúng ta lại quá hào phóng với những người không cần sự hào phóng của chúng ta?

Mỗi lần một đứa trẻ nghèo đến với tôi để bán một cái gì đó đơn giản, tôi lại nhớ về ba tôi. Ba tôi thường mua những món đồ lặt vặt từ những người nghèo khó với giá cao, mặc dù ông không thực sự cần đến chúng. Có lần tôi thắc mắc hỏi ba về hành động “kỳ quặc” đó thì ba tôi nói: “đó chính là chân giá trị của cái gọi là từ thiện”

Cre: Diễn đàn kinh tế Việt

http://tructhu.vn/truc-thu-bai-bao
#nhasachtructhu
#tructhubaibao

Đăng bởi Để lại phản hồi

Bài báo về cuộc đời nghệ sĩ Hữu Châu

Bài báo về cuộc đời nghệ sĩ ưu tú Hữu Châu

Nếu một lúc nào đó trong dòng đời xuôi ngược, chúng ta đổ lỗi cho số phận, chỉ sau vài lời góp ý phê bình của người khác, hay sau vài thất bại, tự cho rằng số phận mình sao bi đát quá, cha mẹ không hiểu mình, hoàn cảnh mình thiệt thòi, sao cha mẹ mình nghèo quá, nên mình không bằng các bạn, không ai hiểu cho mình, không ai chia sẻ với mình thì các bạn hãy dừng lại để đọc hết bài báo này, để những đau khổ vụn vặt nhất thời đó có phải là “cái” chúng ta gọi là “tận cùng nỗi đau” không. Và bạn chợt nhận ra, bạn hạnh phúc khi bạn đang còn tất cả, cơ hội ở xung quanh bạn, bạn có chịu nhận ra mà bước đi,hành động và trở thành người có ích hay không.
Trúc Thư

NSƯT Hữu Châu tên đầy đủ là Nguyễn Hữu Châu. Anh sinh năm 1966 trong gia đình nhà nòi. Bố là nghệ sĩ Hữu Thìn, mẹ là nghệ sĩ Thanh Lệ, cô ruột là nghệ sĩ Thanh Nga, chú là NSƯT Bảo Quốc. Còn bà nội là bầu Thơ, chủ đoàn cải lương Thanh Minh – Thanh Nga, người được mệnh danh là bầu của các ông bà bầu đoàn hát cải lương thời bấy giờ.
Cả gia đình theo nghệ thuật nên Hữu Châu theo nghề cũng chẳng có gì lạ. Ngày còn trong bụng mẹ, anh đã theo bà bước lên sân khấu, chìm đắm trong tiếng đờn ca. Con đường đã vạch sẵn như thế, dòng máu chảy trong người cũng là nghệ thuật nên NSƯT Hữu Châu cứ thế nương theo mà bước.

Nói là vậy nhưng vai diễn đầu tay của Hữu Châu cũng thường lắm. Chẳng lời thoại, chẳng phải làm gì, chỉ cần “á” lên một tiếng ở cảnh bị móc mắt trong vở Mỹ Nhân và loạn tướng. Vậy là cậu bé ba tuổi có một cắc lương do bà nội phát. Sướng!

Nhà giàu, Hữu Châu suốt ngày được ăn ngon, mặc đẹp, ở biệt thự, một bước xuống xe, hai bước lên xe nên bước vào trường, nhìn bạn bè, anh thấy ai cũng “bèo”.

Vậy mà ai ngờ, chỉ trong chốc lát, gia đình suy sụp, cậu công tử con nhà giàu phải chui ra chui vào trong căn nhà lá, trời trở thì mưa rơi lộp bộp trên đầu, nước ngập dưới chân, rác rưởi nổi lềnh bềnh. Từ ngày ba bữa, thức ăn ê hề rút lại còn một bữa. Đến tháng phải đóng tiền học cho thằng Trum (cố nghệ sĩ Hữu Lộc), cả gia đình phải phải ăn cháo thay cơm.

Cũng vì đói nên có hôm đang diễn, anh lăn đùng trên sân khấu. Bạn diễn cứ ngỡ Hữu Châu trúng gió nên dìu vào cạo gió. Chỉ có một người biết anh đói nên âm thầm pha cho Hữu Châu cốc sữa nóng và giữ bí mật cho đến bây giờ.
Là nghệ sĩ, tự trọng cũng lớn nhưng cái nghèo, cái đói nó cứ bám theo thì phải chịu. Có lần, Hữu Châu cùng bạn thân là Hữu Nghĩa học người ta ra bến tàu cưa cây, kiếm ít tiền đi chợ.

Hai bữa đầu trót lọt, đến bữa thứ ba thì bị tụi con nít nhận mặt, bu lại xem người nổi tiếng. Mắc cỡ quá nên cả hai quyết định nghỉ.
Hữu Châu chuyển qua hát lô tô, bơm xe, mở quầy báo…toàn công việc lương thiện, kiếm được đồng ra đồng vào nhưng đôi khi anh cũng cảm thấy chạnh lòng.

Buồn cho mình một, anh buồn cho mẹ mười. Từ nghệ sĩ cải lương tài sắc một thời, được bao người mến mộ, bà phải ra đường, nhặt nhạnh từng đồng từ quán trà nhỏ xíu.
Có bữa đi học về, Hữu Châu nấp vào một góc, thấy mẹ ca lại mấy bài cũ mà rớt nước mắt. Nghệ sĩ mà, tự hát rồi tự mình nghe, có gì đắng chát bằng.

Có hôm, cố nghệ sĩ Hữu Lộc chở anh trai chạy sô trên chiếc xe đạp cũ mèm. Đang đi ngon trớn, cái niềng xe gãy đôi. Thằng em đứng khóc vì tiếc của, vì cực quá trong khi thằng anh chạy bộ bán sống bán chết với gương mặt tô vẽ như “yêu quái” mà vẫn không kịp.

Cũng trong những ngày tháng ấy, những đêm nằm ngửa mặt nhìn lên mái nhà xơ xác, anh đã nguyện phải thành công để cả nhà bớt khổ. Và NSƯT Hữu Châu đã làm được.

Bây giờ khán giả đến sân khấu kịch Idecaf cũng vì có tên anh in trên vé. Xem Hữu Châu diễn trên sân khấu ai cũng rung động. Từ vai diễn Lỗ Quý trong Lôi Vũ hay Nguyễn Trãi trong Bí mật vườn Lệ Chi, tất cả đều để lại dấu ấn đậm nét trong lòng những người yêu kịch.
Nhưng nếu ai đó nghĩ rằng, Hữu Châu thành công là phải thôi thôi. Con nhà nòi, cháu của Thanh Nga mà không có tiếng người ta cười cho. Ừ, cũng có thể người ta sẽ cười thật nhưng họ chỉ làm thế khi không biết cuộc sống của anh có đủ những chương dài đầy đau khổ.
Hữu Châu giờ không khóc được nữa hoặc cũng có thể vì anh luôn nhớ lời bà nội: “Mình là trụ cột gia đình thì cố để mà không khóc, vì ai cũng khóc thì ai biết dựa vào ai để nguôi ngoai”.

Ngày nghệ sĩ Thanh Nga bị sát hại, Hữu Châu còn bé nhưng đã cảm nhận rõ ràng sự mất mát.
Đó là hình ảnh chiếc lược lạnh lẽo vạ vật ở góc nhà vì không còn tóc Má Ba (cách Hữu Châu gọi nghệ sĩ Thanh Nga) để chải, đó là những giọt nước mắt lăn dài trên má của bà bán chuối chiên đầu ngõ, nơi Má ba vẫn mua cho thằng cháu cưng tấm bánh.

Tiếp đó, anh trai cả qua đời trong khi đi diễn, rồi đến bố cũng bị người ta hại. Khi nghe chú báo tin dữ, Hữu Châu sững sờ nhưng diễn xong vở mới tất tả chạy về.

Dòng máu chảy trong huyết quản và những gì học được ở trường đã dạy anh biết trách nhiệm đối với cái nghiệp này. Rồi bà nội cũng bỏ anh mà đi vì tuổi già, sức yếu. Đến tội!

Ngày tiễn cậu em út, nghệ sĩ Hữu Lộc mất vì tai nạn giao thông, về với cát bụi, nắp hòm đậy lại, anh bật khóc. Đó là khoảnh khắc Hữu Châu cảm nhận được sự xa cách mãi mãi.


Hữu Châu bây giờ chỉ khóc trên sân khấu kịch.

Năm người thân lần lượt bỏ anh mà đi, ngoài bà nội, chẳng ai kịp để lại một lời. Dường như nỗi đau cứ chực chờ sau cánh cửa, chỉ cần nhác thấy cái dáng cao gầy là nhảy xổ vào, dằn vặt, làm méo mó cuộc sống của người nghệ sĩ.
Hữu Châu bây giờ chai lì với nỗi đau, chẳng ai có đủ khả năng để làm anh tức giận, những giọt nước mắt cũng chỉ để dành cho sân khấu.

Nghe anh nói: “Tận cùng hạnh phúc là giọt nước mắt, và tận cùng của nỗi đau lại là nụ cười. Hai phạm trù đối lập là hạnh phúc và nỗi đau còn nhập nhằng đến thế thì tôi … cần chi phải biết là đang khóc cho người hay khóc cho mình”, thấy mà thương.

Ai cũng nghĩ Hữu Châu sẽ suy sụp sau từng ấy nghiệt ngã nhưng đến cái quyền đó anh cũng chẳng có. Nếu anh gục ngã thì lấy ai chăm đứa cháu đầu con anh cả, ai dạy hai đứa con của cố nghệ sĩ Hữu Lộc nên người.

Hy sinh hạnh phúc riêng
Tình thương và trách nhiệm không cho phép anh làm điều đó. Thậm chí, để tròn trách nhiệm trụ cột của gia đình, anh còn hy sinh cả hạnh phúc riêng.
NSƯT Hữu Châu sợ rằng nếu anh yêu thương ai đó, lập gia đình và có những đứa trẻ, tình thương sẽ bị san sẻ ít nhiều. Vì vậy, anh chấp nhận ở không để làm chỗ dựa tinh thần và vật chất cho mấy đứa cháu.

Giờ đây, ngoài gia đình, Hữu Châu chỉ có sân khấu kịch làm bạn đồng hành. Đó là nơi thỉnh thoảng người ta mới thấy anh bật khóc. Ừ, thì cũng là vì vai diễn nhưng giọt nước mắt nào cũng có trong đó ít nhiều sự xót xa.

Trên đời này, có nhiều người ước muốn được sống cuộc đời của người khác nhưng nếu cho sống cuộc đời của NSƯT Hữu Châu chắc chẳng ai dám.

Bởi, không phải ai cũng có thể mỉm cười khi trải qua từng ấy những nỗi đau, không phải ai cũng thành công khi kinh qua từng ấy sự mất mát.
Theo Trí Thức Trẻ

Nguồn: Tri Thức Trẻ
https://vietnamnet.vn/…/dien-vien-huu-chau-tu-o-biet-thu-th…

#tructhubaibao
#nhasachtructhu

Đăng bởi Để lại phản hồi

Bài báo về việc đọc sách

#tructhu.vn
Chuyên mục: Trúc Thư bài báo

BÀI BÁO VỆ VIỆC ĐỌC SÁCH

“Trên chuyến bay đến Thượng Hải, vào giờ ngủ, khoang máy bay đã tắt đèn, tôi rất ngạc nhiên khi phát hiện những người còn thức chơi IPad hầu hết là người châu Á, hơn nữa họ đều đang chơi game hoặc xem phim. Thật ra ngay từ khi ở sân bay quốc tế Frankfurt, tôi thấy phần lớn hành khách người Đức đang yên tĩnh đọc sách hay làm việc, còn đa số khách châu Á đi lại mua sắm hoặc cười nói so sánh giá cả.

Nhiều người châu Á hiện nay dường như không thể kiên nhẫn ngồi yên đọc sách. Có lần tôi và một người bạn Pháp cùng đợi xe ở trạm tàu hỏa, người bạn này hỏi tôi: “Tại sao người châu Á đều gọi điện thoại hoặc lướt internet chứ không ai đọc sách thế nhỉ?”. Tôi nhìn quanh, quả thật là như vậy. Mọi người đang nói chuyện điện thoại, cúi đầu đọc tin nhắn, lướt mạng xã hội hoặc chơi game. Họ bận nói chuyện ồn ào hoặc tự tỏ ra bận rộn, điều duy nhất không có là cảm giác thư thái tĩnh lặng. Họ luôn nôn nóng và dễ cáu bẳn, dễ phàn nàn, khó chịu….

Theo truyền thông, trung bình mỗi người Trung Quốc chỉ đọc 0,7 quyển sách/năm, Việt Nam 0.8 quyển, Ấn Độ 1.2 quyển, Hàn Quốc là 7 quyển. Chỉ có Nhật Bản là có thể sánh với các nước phương Tây với 40 quyển/năm, riêng người Nga là 55 quyển. Năm 2015, 44,6% người Đức đọc ít nhất một cuốn sách mỗi tuần. Con số tương tự ở các nước Bắc Âu.

Ở các thành phố và thị trấn lớn nhỏ tại Trung Quốc, loại hình giải trí phổ biến nhất phải kể đến là quán mạt chược, quán ăn uống và tiệm internet. Bất kể trong tiệm net hay phòng vi tính của nhà trường, phần lớn sinh viên lướt mạng xã hội, chat hoặc chơi game. Số học sinh tra cứu tài liệu trên mạng rất ít ỏi. Còn các vị quản lý, ví dụ doanh nghiệp, cả ngày bận rộn ứng phó với các bản kiểm điểm, tiếp khách, ăn uống…nên tôi hỏi thì họ nói chưa đọc sách kể từ lúc rời ghế nhà trường.

Nguyên nhân không thích đọc sách, thống kê cho thấy có 3 phương diện chính.

– Một là trình độ văn hoá (không phải học vấn) của người dân thấp. Tò mò chuyện người khác nhiều nên luôn cập nhật mạng xã hội và nhu cầu giao tiếp lớn, họ luôn nói nhiều khi gặp nhau, và chat cả ngày không chán.

– Hai là từ nhỏ không được dưỡng thành thói quen tốt trong việc đọc sách. Do gia đình cha mẹ không đọc sách (trừ người không biết chữ và lao động chân tay quá cực khổ). Nên nhớ, tính cách một đứa trẻ hình thành chủ yếu từ gia đình.

– Ba là “giáo dục kiểu thi cử”, khiến cho trẻ nhỏ không có thời gian và tinh lực để đọc các loại sách bên ngoài. Hình thành thói quen học xong có bằng cấp thì ngưng đọc. Đọc nếu có, chỉ để đi thi.

Trên thế giới có hai quốc gia thích đọc sách nhất là Israel và Hungary. Ở Israel, trung bình mỗi năm người dân đọc 64 quyển. Ngay từ khi trẻ nhỏ bắt đầu biết nhận thức, hầu như mỗi bà mẹ đều nghiêm túc dạy bảo con: “Sách là nơi cất giữ trí tuệ, còn quý hơn tiền bạc, châu báu, và trí tuệ là thứ mà không ai có thể cướp đi được. Làm gì thì làm, con phải đọc sách mới đi ngủ”.

Người Do Thái là dân tộc duy nhất trên thế giới không có người mù chữ, ngay cả người ăn xin cũng luôn có quyển sách bên cạnh. Trong mắt họ, đọc sách báo là một phẩm chất tốt để đánh giá con người.

Trong ngày Sabbath (ngày lễ nghỉ ngơi), tất cả người Do Thái đều dừng các hoạt động. Các cửa hàng, quán ăn, những khu vui chơi đều phải đóng cửa, các phương tiện giao thông cũng ngừng hoạt động, ngay cả các công ty hàng không đều ngừng bay, người dân chỉ có thể ở nhà nghỉ ngơi hoặc cầu nguyện. Nhưng có một ngoại lệ, tất cả nhà sách trên toàn quốc vẫn được mở cửa. Trong ngày này, mọi người đến đây đều yên lặng đọc sách.

Hungary có gần 20.000 thư viện, bình quân 500 người lại có một thư viện, đi thư viện cũng bằng đi cà phê hay siêu thị. Hungary cũng là quốc gia có số người đọc sách nhiều nhất thế giới, hàng năm có đến hơn 5 triệu người thường xuyên đọc sách, vượt quá 1/4 dân số nước này.

Tri thức là sức mạnh, tri thức chính là tài sản. Một đất nước hay một cá nhân coi trọng việc đọc sách và tích lũy tri thức từ sách đương nhiên sẽ được hậu đãi. Bất luận họ làm ngành nghề gì, người đọc sách nhiều đều có một cách tư duy rất khác và dù không có thành tựu rực rỡ thì họ vẫn một đẳng cấp rất riêng.

Dân số Isael thưa thớt, nhưng nhân tài vô số. Lịch sử xây dựng đất nước tuy ngắn, nhưng đã có 8 người đoạt giải Nobel. Thiên nhiên Isael khắc nghiệt, phần lớn đất đai là sa mạc, nhưng họ lại có thể biến đất nước mình thành một ốc đảo xanh tươi, lương thực sản xuất không chỉ đủ cung cấp trong nước, mà còn xuất khẩu một lượng lớn.

Các giải thưởng Nobel mà Hungary nhận được thuộc về nhiều lĩnh vực như: vật lý, hóa học, y học, kinh tế, văn học, hòa bình, v.v….Nếu so với dân số, Hungary quả thật không hổ thẹn là “quốc gia của những giải thưởng Nobel”. Phát minh của họ cũng rất nhiều, có thể nói là không sao đếm xuể, từ những vật phẩm nhỏ bé, cho đến những sản phẩm công nghệ cao. Một quốc gia nhỏ bé vì yêu sách mà có được trí tuệ và sức mạnh.

Một vị học giả đã từng nói: “Lịch sử phát triển tư tưởng của một người chính là lịch sử đọc sách của người đó. Một xã hội sẽ phát triển hay tụt hậu, là dựa vào quốc gia có ai đang đọc sách, đọc những sách gì. Sách không chỉ ảnh hưởng đến một cá nhân, nó còn ảnh hưởng đến toàn xã hội. Hãy nhớ: Một dân tộc không đọc sách là một dân tộc không có hy vọng.

Và một đứa trẻ cũng vậy”.
———————————————————
Nguồn: xin từ trang nhà Hoàng thân Khuat Quang Thin