Đăng bởi Để lại phản hồi

CÂU CHUYỆN NGẮN: CHUYỆN XÂY CẦU BROOKLYN

“Không bao giờ, không bao giờ, không bao giờ được đầu hàng” – Winston Churchill

Cầu Brooklyn bắc ngang con sông nằm giữa hai thành phố Manhattan và Brooklyn phải nói là phép lạ của ngành xây dựng.

Vào năm 1883, một kỹ sư giàu óc sáng tạo tên là John Roebling, lòng đầy hứng khởi khi nảy ra ý kiến xây một cây cầu thật ngoạn mục bắc ngang hai thành phố này.

Tuy nhiên, khi nghe ông trình bày ý tưởng táo bạo đó không một chuyên gia về cầu đường nào chịu hợp tác với ông. Họ cho rằng ông điên và bảo ông hãy quên điều đó đi vì không thể nào làm được cây cầu như vậy.

Không nản lòng, ông về nhà thuyết phục con trai mình là Washington cũng là một kỹ sư đầy tiềm năng, rằng có thể xây được cây cầu như vậy. Cả hai cha con cùng ấp ủ ý muốn hoàn thành cây cầu và bàn luận về cách vượt qua mọi trở ngại.

Dẫu sao, các ngân hàng cũng tin họ và đồng ý bỏ tiền ra cho dự án xây cầu. Hết sức phấn khích và nhiệt thành, họ tuyển nhân công và bắt đầu xây cây cầu trong mơ của mình.

Dự án tiến hành được vài tháng thì tai họa ập đến. Một tai nạn ngay tại công trường đã cướp đi chính sinh mạng ông John Roebling và con trai ông bị thương nặng ở đầu.

Washington sau tai nạn ấy đã không thể đi đứng và nói được. Ai cũng nghĩ là dự án cuối cùng sẽ tàn thành mây khói vì chỉ có cha con Roebling là những người duy nhất hiểu được cách xây chiếc cầu này.

Mặc dầu không thể đi lại và nói chuyện, đầu óc Washington Roebling vẫn còn rất tinh anh. Một hôm, đang nằm trong bệnh viện, trong đầu ông chợt nghĩ ra cách “nói chuyện” với người khác.

Vận động duy nhất của cơ thể ông hiện thời là nhúc nhích một ngón tay và ông nghĩ ra một bộ mã truyền tin. Với bộ mã này, ông dùng ngón tay còn chuyển động được gõ ra ý nghĩ của mình vào tay vợ mình để thông tin với vợ những gì cần nói với các kỹ sư vẫn đang tiếp tục xây dựng cây cầu.

Trong suốt 13 năm, Washington đã ra lệnh bằng ngón tay duy nhất còn chuyển động của mình cho đến khi hoàn thành cây cầu Brooklyn kỳ vĩ mà chúng ta nhìn thấy ngày hôm nay.

“Bạn sẽ khám phá ra chính mình một bậc cao hơn sau mỗi lần vượt qua nghịch cảnh” – Thomas Edison.

Đăng bởi Để lại phản hồi

6 ĐẶC ĐIỂM MÀ NGƯỜI TÀI GIỎI NÀO CŨNG SỞ HỮU, NHANH NHANH HỌC HỌC “LỎM” ĐƯỢC THÌ SỚM MUỘN GÌ CŨNG THÀNH CÔNG.

Người thông minh, tài giỏi phải là người biết đưa ra quyết định khôn ngoan và quyết định khôn ngoan nhất mà bạn có thể đưa ra trong đời này chính là học hỏi 6 đặc điểm mà người tài giỏi nào cũng sở hữu.

Tài giỏi và thành công là điều mà ai cũng mong muốn nhưng để định nghĩa hay đạt được chúng thì thật sự không đơn giản. Bởi không có gì dễ dàng đạt được chỉ sau một đêm, nhưng xây dựng những thói quen, tính cách tích cực mỗi ngày sẽ giúp bạn có thể chạm tới đỉnh thành công nhanh hơn.

Chính vì thế, hãy bắt đầu học tập 6 đặc điểm được coi là “bất ly thân” của những người tài giỏi để thay đổi chính mình và thay đổi tiền đồ tương lai.

1. Thường xuyên nói “Không”

Theo nhà tâm lý học Mihaly Csikszentmihalyi, mọi thành công đều cần có sự tập trung cao độ. Vì vậy, người thành đạt luôn biết cách nói “Không” với những phiền nhiễu gây ảnh hưởng tới sự nghiệp của họ. Bạn sẽ thấy rất hiếm khi những người này đi chơi, mua sắm hay tán gẫu với bạn bè hàng tối ngoài quán bar…

Ông Csikszentmihalyi cũng từng kể lại, trong quá trình viết cuốn sách “Creativity”, ông đã tìm tới rất nhiều người nổi tiếng và thành đạt với mong muốn đưa họ vào cuốn sách của mình. Tuy nhiên, phần lớn họ đều từ chối vì bận bịu với những dự án của riêng bản thân.

Chính tỷ phú nổi tiếng Warren Buffett cũng từng nói: “Sự khác biệt giữa những người thành công và những người rất thành công là những người rất thành công nói “không” với gần như tất cả mọi thứ!”.

2. Lạc quan

Sự lạc quan có liên quan rất nhiều đến cách bạn nhìn nhận thế giới.

Đối với những người tài giỏi và thành công, sự lạc quan đến một cách tự nhiên. Họ tập trung vào những gì tốt và hành động với tinh thần vui vẻ. Lạc quan dẫn đến một tư duy tốt hơn mà mọi người cần để hoàn thành mục tiêu của mình.

Nếu bạn luôn bi quan, thì bạn sẽ hạn chế bản thân đạt được mọi thứ có thể. Chỉ cần bạn có cái nhìn tích cực hơn về cuộc sống và mọi thứ, bạn sẽ đạt được bất cứ điều gì.

3. Học hỏi suốt đời

Người tài giỏi không chấp nhận việc để bản thân “giậm chân tại chỗ” – tôi của ngày hôm qua và tôi của ngày hôm nay tuyệt đối không được phép là 2 cá thể giống nhau. Thay vào đó, họ không ngừng nỗ lực trong việc phát triển bản thân, cải thiện công việc, các mối quan hệ cũng như kiến thức, tư duy và cả tinh thần. Thế nên, họ đều nắm bắt được những gì đang diễn ra với thành phố, đất nước và thế giới xung quanh mình cũng như cách mà chúng vận hành. Một ví dụ điển hình cho việc học hỏi suốt đời là việc nhà đầu tư huyền thoại Warren Buffett được tiết lộ đọc khoảng 500 trang sách mỗi ngày.

4. Kiên trì đến lì lợm

Thông minh và sáng tạo là hai yếu tố tạo nên thành công – nhưng chúng không phải yếu tố quan trọng nhất. Theo các nhà khoa học, sự kiên trì tới mức lì lợm mới thực sự là chìa khóa mở cánh cửa bước vào ngôi đền vĩ nhân.

Chuyên gia Daniel Pink trong cuốn “Drive: The suprising truth about what motivates us” (Tạm dịch: Động lực chèo lái hành vi) cho hay, kiên trì tuy là khái niệm khó xác định nhưng lại góp phần quan trọng hơn cả chỉ số IQ trong việc đánh giá sự thành công của một con người.

Các vĩ nhân đặc biệt ở chỗ, họ kiên trì và đam mê theo đuổi những mục tiêu dài hạn. Theo nhà nghiên cứu Howard Gardner, họ yêu thất bại nhiều khi còn hơn cả sự thành công và điều này được kiểm chứng trong chiều dài lịch sử. Isaac Newton, Albert Einstein hay thậm chí Bill Gates, Warren Buffett đã không ít lần vấp ngã trước khi có được sự nghiệp lẫy lừng, vang dội.

Ngoài ra, khi được hỏi chìa khóa thành công là gì thì cả Jack Ma và Bill Gates đều cho rằng từ bỏ chính là một thất bại lớn nhất và người kiên trì đến cùng là những người thành công. Kể cả khi bạn đã cố gắng hết sức nhưng không đạt được mục tiêu của mình thì đó cũng là một thành công. Những người vĩ đại luôn học hỏi nhiều nhất từ những trở ngại, khó khăn. Chìa khóa thành công là sự kiên trì và không ngừng học hỏi từ những sai lầm của bạn.

5. Thích tạo ra may mắn

Những vĩ nhân trên thế giới đều không tin, may mắn chỉ là sự ngẫu nhiên. Thay vào đó, họ luôn cố gắng để tạo ra “may mắn” cho bản thân.

Thực tế, các nghiên cứu khoa học cũng chỉ ra may mắn là điều con người kiểm soát được. Trong cuốn Luck Factor, nhà nghiên cứu Richard Wiseman đã chỉ ra, chính hành động và cách ứng xử hàng ngày sẽ quyết định bạn có may mắn hay không.

Theo ông, những vĩ nhân duy trì các thói quen tốt và biết cách đối nhân xử thế nên họ tạo ra được nhiều cơ hội cho bản thân – thứ mà những người bình thường cho rằng đó là “may mắn”. Để kiểm chứng kết luận này, Wiseman thậm chí còn mở lớp học dạy “may mắn” và phân tích kết quả dựa trên sự thay đổi của các học viên trong lớp này. Thật đáng ngạc nhiên, 80% học viên thừa nhận cuộc sống họ vui vẻ và may mắn hơn trước rất nhiều nhờ vào các kĩ năng được rèn luyện và đào tạo.

6. Không bao giờ đổ lỗi cho người khác

Những kẻ thất bại là người đổ lỗi cho người khác về thất bại của bản thân còn người thành công chịu trách nhiệm cho tất cả những thất bại đó. Kẻ thất bại phàn nàn về mọi thứ và chối bỏ những sai lầm do thiếu sót của bản thân, họ đổ lỗi cho cả ba mẹ của mình điều đó khiến họ không đáng tin cậy, không biết rút ra bài học từ những sai lầm. Họ cứ mải mê đổ lỗi mà không biết kiểm điểm lại chính bản thân mình nên thành công càng ngày càng xa họ.

Trong khi đó, người thành công luôn đạt được mục tiêu đề ra vì họ biết thành công phụ thuộc vào nỗ lực, sự kiên trì và mục tiêu của bản thân họ. Đối với những người này, thất bại chính là động lực giúp họ vươn tới thành công.

Thật dễ dàng để thực hiện điều này vì họ đã có những kế hoạch được soạn thảo kỹ lưỡng.

Nguồn: afamily.vn

Đăng bởi Để lại phản hồi

CẬU BÉ BẠI NÃO VÀ CÂU NÓI “CON THÔNG MINH THEO CÁCH KHÁC”

ĐÀI LOAN Bị mọi người coi là thiểu năng vì chỉ số IQ 70, Lư Tô Vỹ vẫn kiên trì học hành và trở thành tác giả của 50 đầu sách giáo dục nổi tiếng.

Lư Tô Vỹ sinh năm 1960 tại một gia đình bố mẹ đều là công nhân mỏ. Khi mẹ mang thai ông, người cha phải đi tù vì oan sai. Gia đình bị tịch thu hết tài sản. Hai mẹ con sau đó phải sống dựa vào bên ngoại.

Năm Lư 8 tuổi, người cha ra tù, kinh tế bớt khó khăn. Tuy vậy, cùng năm đó cậu bé mắc viêm não Nhật Bản, bác sĩ chẩn đoán chỉ sống thêm được ba năm. Dù được cứu sống, não bộ của Lư tổn thương nghiêm trọng và mất khả năng ghi nhớ. Khi đó cậu không đếm nổi từ 1 tới 10, dạy nhiều lần cũng không biết cách xem đồng hồ.

Trên lớp, bài kiểm tra của Lư cũng toàn điểm 0. Không thể tiếp thu bài, điểm số đứng bét lớp nên có lần cậu bị cô giáo mắng là “đồ con lợn”. Vừa nghe cô giáo nhắc đến lợn, Lư hỏi lại: “Thưa cô, lợn ở đâu ạ?”. Cô giáo nghe vậy bực đến nỗi quát lớn: “Sao em dốt vậy, đến nỗi người khác mắng mình là lợn mà cũng không hiểu. Em giống như con lợn bị chấn thương não vậy”.

Lúc tan học, chị gái đón em về nhà, cô giáo vẫn chưa nguôi cơn giận, liền mắng cả người chị, khiến cô bé khóc oà.

Sau khi về đến nhà, chị gái Lư mách với bố. Người bố nói: “Nếu em trai con là lợn, thì đây là chú lợn thông minh nhất thế giới”. Chị gái lại nói: “Nhưng cô giáo mắng em là con lợn bị chấn thương não bố ạ”. Người bố vẫn điềm nhiên: “Con trai bố rất thông minh, con ngày càng thông minh, là người thông minh nhất trên thế giới”.

Dù con bị điểm kém, bố mẹ Lư chưa khi nào mắng cậu. Mẹ Tô Vỹ là người mù chữ, trong hoàn cảnh gia đình nheo nhóc vẫn bỏ thời gian, công việc theo con đến trường. Bà học từng chữ, rồi lại gắng tìm cách giảng giải dễ hiểu để con có hứng thú nắm được cách viết. Cứ như vậy Lư dần viết được nhiều chữ hơn.

Người cha khi đối diện với các bài kiểm tra toàn “trứng ngỗng” của Lư, vẫn tấm tắc khen. Khi con được điểm 1 đầu tiên, ông đã hét lên: “Vỹ, con thi được điểm thật rồi”. Từ điểm 1 này mà cậu bé được ông bố thưởng cho chiếc đùi gà.

Cả bố mẹ thường động viên con trai: “Con không ngốc, con chỉ thông minh theo một cách khác”. Bố Lưu luôn dặn dò, tiềm năng là vô tận, có khuyết điểm ắt sẽ có ưu điểm. Chỉ khi quyết tâm tin vào bản thân mới gặt hái được thành công.

Với niềm tin và tình yêu của gia đình, Lư Tô Vỹ cũng tin bản thân cậu rất thông minh, chỉ là chưa có cơ hội để khẳng định điều này.

Tốt nghiệp cấp 3, Lư Tô Vỹ quyết định thi đại học, dù thầy cô và bạn bè đều cười nhạo. Năm đầu tiên cậu thi vào Đại học sư phạm nhưng trượt. Trong 5 năm liên tiếp, cậu đều thất bại, cho đến năm thứ 6 mới đỗ vào Học viện sỹ quan cảnh sát.

Dù vào được đại học, sức học của Lư vẫn rất yếu, đặc biệt là tiếng Anh. Kết quả kém khiến nhiều lần cậu bị giáo viên phàn nàn và bạn bè trêu chọc. Nhận thức được điều này, Lư học chăm chỉ hơn nữa nhưng kết quả không cải thiện. Mọi việc vẫn tiếp diễn cho đến ngày chàng sinh viên năm thứ nhất gặp được giáo sư Mã Truyền Trấn. Sau nhiều lần phân tích kết quả IQ của Lư, vị giáo sư kết luận: “Lư Tô Vỹ, em không phải kẻ ngốc, em là một thiên tài khác biệt. Chỉ là em chưa phát huy được khả năng của mình”. Vị giáo sư khuyên Lư nên làm những công việc sáng tạo. “Em không cần phải dùng phương pháp của người khác để học tập, hãy dùng chính phương pháp của mình”, ông nhắc nhở.

Từ lời khuyên của giáo sư, Lư bắt đầu điều chỉnh kế hoạch và phương pháp học tập. Khi đọc sách, cậu sẽ đọc mục lục trước rồi tự xây dựng bảng hệ thống, sau đó điền từ khóa vào hệ thống đó. Nhờ thay đổi, đến kỳ hai của năm thứ hai, Lư đã lọt vào top 3 của lớp. Lúc này cậu đã tin: “Mình không ngu ngốc, chỉ thông minh theo cách khác”.

Những năm ngồi trên ghế giảng đường, Lư liên tục nhận được giải thưởng nghiên cứu của trường, tốt nghiệp đứng thứ 3 toàn khóa. Học xong đại học, Lư Tô Vỹ từng làm trong trại giáo dưỡng với nhiệm vụ cảm hóa các thanh thiếu niên phạm tội, sau đó trở thành chuyên gia trong lĩnh lực khai thác và phát triển năng lực tiềm ẩn và là tác giả của 50 đầu sách về giáo dục con cái. Ông cũng thường được mời đi diễn thuyết tại nhiều nơi trên thế giới, động viên và cảm hóa vô số người sống một cách tự lập, tìm lại lòng tự tin của mình.

Lư Tô Vỹ từng viết câu chuyện của bản thân mình trong cuốn sách “Con không ngốc, con chỉ thông mình theo một cách khác” xuất bản năm 2015, gây tiếng vang trên toàn thế giới. Trong cuốn sách này, ở cuối mỗi chương, ông lại đưa ra một bài học quan trọng từ hồi ức của mình. Một trong những bài học mà Tô Vỹ nhắc đến chính là việc mỗi người nên “nhìn thấy thiên tài trong chính mình”.

“Nhìn thấy thiên tài trong mình, thấy được vẻ đẹp độc đáo của bản thân, trong phút chốc cuộc đời chúng ta sẽ đổi khác. Trong xã hội hiện đại, chúng ta theo đuổi quá nhiều những mục tiêu không thuộc về mình, mà không biết bản thân mình thực sự muốn gì. Tại sao không dừng lại xem xét bản thân, rồi mới tiếp tục xuất phát? Nhất định bạn sẽ phát hiện ra rằng, chính bản thân bạn đã là một món quà, một kho báu vô giá”, ông viết.

Nguồn: Vnexpress.net

Đăng bởi Để lại phản hồi

CHIẾN LƯỢC SIÊU NHẬN THỨC GIÚP BẤT CỨ AI CÓ THỂ GHI NHỚ ĐẾN 90% NỘI DUNG MÀ HỌ ĐÃ ĐỌC

Đọc không phải là một cuộc đua – hãy dành thời gian để học, nhớ lại và suy ngẫm

“Thinking, Fast and Slow. Thinking in Bets. Skin in the Game. Great Thinkers. The Laws of Human Nature. The Intelligent Investor. Zero to One”. Đây là những cuốn sách đòi hỏi bạn phải đọc đi đọc lại nhiều lần mới có thể hiểu và lĩnh hội sâu sắc những ý tưởng tuyệt vời mà tác giả muốn truyền tải đến người đọc.

Đọc nhiều sách, đặc biệt là những cuốn sách hay sẽ giúp chúng ta nâng cao kiến thức, khả năng phán đoán và năng lực tư duy. Tuy nhiên, có rất nhiều người chỉ cố gắng đọc càng nhiều càng tốt mà không quan tâm đến việc đọc hiểu nội dung của cuốn sách.

Mỗi năm bạn đặt mục tiêu cho bản thân là phải đọc xong hàng trăm cuốn sách nhưng lại không quan tâm đến cách để nâng cao khả năng tiếp thu kiến thức thì có thể bạn sẽ không dung nạp được tất cả kiến ​​thức bạn cần từ những cuốn sách đó. Chính vì vậy, đôi khi bạn cần phải giảm tốc độ và suy nghĩ sâu sắc về những ý tưởng mới trong từng cuốn sách.

Để đạt được mục tiêu tiếp thu thêm nhiều kiến ​​thức mới thì bạn cần đọc có chủ đích. Bạn không nên cố đọc những cuốn sách hay trong một hoặc vài ngày. Bạn có thể đọc được hết cuốn sách đó nhưng lượng kiến thức bạn có thể nhớ từ việc cố đọc nhanh sẽ không nhiều.

Học kiến ​​thức mới đòi hỏi bạn cần phải tập trung và dành thời gian phân tích. Nếu bạn quá vội vàng, bạn sẽ bỏ lỡ những kiến ​​thức thú vị. Nếu bạn tạo thói quen đọc nhanh hơn, bạn có thể bỏ lỡ những trải nghiệm sâu sắc về một cuốn sách.

Susan Hill, tác giả của cuốn sách “Howards End is on the Landing: A Year of Reading from Home”cho rằng: Đọc nhanh hơn, “… sẽ không cho phép cuốn sách đi sâu vào tâm trí và trở thành một phần của chính chúng ta. Việc tích lũy kiến ​​thức, trí tuệ và kinh nghiệm sẽ giúp chúng ta hoàn thiện bản thân mình hơn.”

Naval Ravikant cho rằng “Càng đọc chậm, chúng ta càng thông minh”

Cùng đọc một cuốn sách nhưng khả năng tiếp thu kiến thức hữu ích của mỗi người là khác nhau. Và có thể thấy số người tiếp thu được nhiều kiến thức hữu ích chiếm tỷ lệ ít hơn. Vậy câu hỏi đặt ra là: Tại sao lại như vậy?

Vận dụng “Siêu nhận thức” để đọc hiểu thành công:

“Siêu nhận thức” (metacognition) là thuật ngữ sử dụng để nói đến khái niệm nhận thức về cách mình suy nghĩ và suy nghĩ về cách bản thân tư duy. Nói một cách dễ hiểu hơn, siêu nhận thức đó là tư duy của từng cá nhân về suy nghĩ của họ.

Đây là một kỹ năng quan trọng để học hỏi và tiếp thu những kiến ​​thức mới.

Khi bạn áp dụng siêu nhận thức trong việc đọc hiểu:

1. Bạn dành thời gian để phân tích nội dung và suy ngẫm về những gì bạn đọc.

2. Bạn sẽ có những câu hỏi mang tính phản biện, thử thách và phân tích trong khi đọc.

3. Bạn dành thời gian để tìm hiểu những điều bạn đã biết trước khi đọc và những điều bạn muốn cải thiện.

4. Bạn sẽ luôn suy nghĩ về việc phải làm gì để tiếp thu được nhiều kiến thức hơn khi đọc

5. Bạn dự định áp dụng một số ý tưởng trong cuốn sách vào cuộc sống của mình.

Việc vận dụng siêu nhận thức giúp người đọc nâng cao khả năng tiếp thu kiến thức, đồng thời nâng cao trải nghiệm đọc của họ.

Học cách đọc và suy nghĩ cùng một lúc

“Chúng ta nên học cách chú ý, tập trung hết mình khi đọc sách. Chúng ta có thể đọc chậm lại để có thể cảm nhận lời văn, cảm nhận sự chuyển động của câu từ” Thomas Newkirk đã viết trong cuốn sách “The Art of Slow Reading: Six Time-Honored Practices for Engagement”

Những người cố gắng đọc nhanh có thể không đạt được những kỳ vọng mà mình đặt ra vì não bộ không có đủ thời gian để học, lưu trữ và suy ngẫm về kiến ​​thức mới.

Tỷ lệ tiếp thu kiến ​​thức có thể giảm đáng kể khi bạn đọc lướt. Điều đó thậm chí còn tồi tệ hơn khi bạn đang đọc một chủ đề mới hoặc đọc những cuốn sách dày.

Đọc có chủ đích nghĩa là bạn đọc hiểu cuốn sách của mình một cách nghiêm túc. Đó là một trong những cách tốt nhất để tiếp thu và lưu giữ kiến ​​thức mới.

Hầu hết với những cuốn sách hay yêu cầu bạn cần đầu tư tối thiểu từ 5–10 giờ thì mới có thể hiểu nội dung một cách sâu sắc. Với những cuốn sách hay nếu bạn có thể dành nhiều thời gian hơn thì một điều cần thiết bạn cần lưu ý là bạn phải đảm bảo rằng bạn có thể tiếp thu được nhiều kiến ​​thức nhất từ ​​cuốn sách đó nhưng không được lãng phí quá nhiều thời gian.

Nếu bạn có kế hoạch mua hầu hết mọi cuốn sách mà bạn muốn thì trước hết bạn cần lên kế hoạch đọc. Và dĩ nhiên kế hoạch đó không liên quan đến việc đọc lướt trừ khi bạn muốn nhanh chóng chuyển sang một cuốn sách hay hơn so với cuốn sách bạn đang đọc.

Để nâng cao kỹ năng đọc hiểu, nhiều độc giả đã áp dụng một số cách sau:

1. Ghi chú cá nhân trong khi đọc.

2. Làm nổi bật những ý tưởng đặc sắc, đặc biệt là những ý tưởng thay đổi suy nghĩ của họ.

3. Gạch chân những ý tưởng quan trọng mà họ có thể tham khảo trong tương lai.

4. Tóm tắt nội dung mỗi chương mà họ hoàn thành.

5. Thảo luận chủ đề trong cuốn sách với người khác để tìm hiểu và tiếp thu thêm kiến thức dưới những góc nhìn khác.

6. Suy ngẫm những ý tưởng mới bằng cách viết về chúng.

Một trong những điều quan trọng để có thể cải thiện kỹ năng đọc hiểu và nâng cao khả năng tiếp thu kiến thức là việc bạn dành một thời gian phù hợp để đọc đặc biệt là đối với những cuốn sách hay. Bạn có thể thực hiện thêm thói quen này bằng cách phân tích và xây dựng trí tò mò cá nhân về những ý tưởng trong từng cuốn sách bạn đọc.

Phân tích về những ý tưởng được trình bày trong cuốn sách. Kiến thức của bạn có đúng với những ý tưởng mà tác giả đề cập hay không? Nếu không, tác giả đã trình bày góc nhìn mới như thế nào? Liệu bạn có thể liên kết kiến ​​thức mới với những kiến ​​thức từ các lĩnh vực khác hay không?

Andy Matuschak cho rằng: “Người đọc phải luôn đặt ra những câu hỏi phản biện: Tôi đã hiểu điều đó chưa? Tôi có nên đọc lại nó không? Tôi có cần tham khảo văn bản khác không? “. Người đọc phải hiểu nhận thức của chính mình. “Khi hiểu biết thêm một điều gì đó cảm giác của tôi sẽ như thế nào? Điểm mù của tôi ở đâu? “

Đọc kết hợp với phân tích sẽ khiến não bộ của bạn luôn hoạt động, bạn phải luôn suy nghĩ về suy nghĩ của chính mình. Từ đó bạn càng tiếp thu thêm nhiều kiến ​​thức mới và càng có thể ghi nhớ nó tốt hơn.

Đọc để hiểu có nghĩa là bạn sẵn sàng sống chậm lại. Tuy nhiên, tôi không sử dụng cùng một cách tiếp cận cho mọi cuốn sách.

Francis Bacon đã đúng: “Một số cuốn sách chỉ cần nếm thử, những cuốn khác cần phải được nuốt, và một số cuốn sách cần phải được ‘tiêu hóa’ kỹ lưỡng và từ tốn; tức là một số sách chỉ để đọc từng phần; những cuốn khác để đọc nhưng không tò mò; và một số cuốn cần phải tập trung đọc và phân tích toàn bộ”.

Mỗi cuốn sách cần có một chiến lược đọc khác nhau. Đối với những cuốn sách hay, tôi sẽ không đọc lướt qua mà sẽ phân tích và suy ngẫm sâu sắc nhất là những ý tưởng mới.

Nếu mục tiêu của bạn không phải hiểu, duy trì và áp dụng kiến ​​thức từ những cuốn sách mà bạn đọc thì bạn có thể thử một cách tiếp cận nhanh hơn miễn là nó phù hợp.

Nhưng nếu mục tiêu của bạn là ghi nhớ 90% những gì bạn đọc thì hãy dành thời gian cho nó. Đọc chậm lại, Suy nghĩ và Phân tích về các ý tưởng đó. Một điều quan trọng là nhớ tóm tắt lại nội dung cuốn sách bằng chính ngôn từ của riêng bạn. Và hãy bắt đầu mọi cuốn sách với một mục tiêu và chọn cho mình một phong cách đọc khôn ngoan.

Theo Cafebiz

Đăng bởi Để lại phản hồi

MUỐN GẶP NGƯỜI XUẤT SẮC, BẠN CŨNG PHẢI BIẾN MÌNH TRỞ NÊN XUẤT SẮC !

Tôi từng đọc một đoạn thế này: Đừng cố đuổi theo một con ngựa, mà hãy dùng thời gian đuổi theo ngựa để trồng cỏ, đợi đến khi xuân về hoa nở sẽ có cả một bầy ngựa đẹp cho bạn chọn. Đừng cố nịnh bợ một người, mà hãy dùng thời gian tạm thời không có bạn đó để nâng cao năng lực của bản thân, đến khi thời cơ chín muồi, sẽ có rất nhiều người đồng hành cùng bạn.

Bạn bè có nhờ nhân tình chỉ là tạm thời, người bạn bị thu hút bởi tài năng của bản thân mới lâu dài. Trau dồi cho bản thân có tác dụng hơn mua vui cho người khác nhiều.

Bản thân là cây ngô đồng thì phượng hoàng mới đậu lại, bản thân là biển cả thì trăm sông mới đổ về. Muốn gặp người xuất sắc, bạn cũng phải biến mình trở nên xuất sắc.

Có một nhà sáng lập từng chia sẻ kinh nghiệm của mình. Thời gian học đại học anh ấy rất có hứng thú với thương mại điện tử, khi tham gia các hoạt động sự kiện, anh ấy có quen biết với một vài người có địa vị. Sau khi tốt nghiệp, anh ấy quyết định tự khởi nghiệp, tràn đầy tự tin liên lạc với những người có địa vị đó, nhưng không được hồi đáp. Anh ấy chỉ có thể tự học hỏi, không ngừng thử nghiệm, từng bước từng bước ghi dấu ấn, cuối cùng cũng có đôi ba thành tựu. Sau này, người tìm đến anh ấy đàm phán hợp tác nhiều vô kể, trong đó có người có địa vị năm đó.

Người xuất sắc sẽ gặp người xuất sắc hơn; bản thân giỏi thì mới gặp được người khác giỏi. Cuộc đời của bạn như thế nào, có quan hệ rất nhiều với những người quanh bạn. Ở cùng người tràn đầy ánh sáng, lòng bạn sẽ không bao giờ tăm tối; ở cùng người có chí tiến thủ, bạn sẽ không bao giờ bị lạc hậu; ở cùng người hào phóng, bạn cũng sẽ không nhỏ nhen; ở cùng người sáng suốt, khi gặp chuyện bạn sẽ không cảm thấy hoang mang.

Bạn là người thế nào thì sẽ gặp người thế đó. Đời người quý giá, nhất định hãy biến mình trở nên xuất sắc, và đi cùng người xuất sắc.

Nguồn: Public Speaking

Đăng bởi Để lại phản hồi

ĐỌC SÁCH THÌ KHÔNG VỘI ĐƯỢC ĐÂU!

Tôi yêu sách. Tôi thích đọc. Và tôi sẽ đọc nhiều nhất có thể. Tôi bảo với mọi người rằng họ cũng nên làm giống tôi và dành nhiều thời gian để đọc mỗi cuốn sách. Nhưng khi tôi nghe người ta đang mất đi dần kiên nhẫn của họ khi tăng tốc độ đọc của sách nói, hay lướt nhanh hơn trên những ứng dụng đọc sách, hay khi nghe từng phần nhỏ của cuốn sách mỗi khi bước đi trên đường, tôi lắc đầu ngao ngán.

Sai, sai hết rồi! Họ không hiểu được vấn đề của việc đọc.

Đọc sách cũng như ăn uống, làm tình và ngồi thiền. Vấn đề là nó khiến bạn thỏa mãn và thấy có ý nghĩa. Đọc sách cũng như nghe nhạc, mà nghe nhạc thì không vội được đâu!

Nhưng gần đây nó lại trở thành xu hướng lớn cho những doanh nhân thành đạt. Ví dụ trên tờ Quartz có đăng tải câu chuyện:

“Tôi bắt đầu đọc theo kiểu ‘ultra hardcore’ khoảng 7, 8 năm về trước.” Tom Bilyeu, một doanh nhân ở Los Angeles chia sẻ. ‘Ultra hardcore’ của Bileyu có nghĩa là đọc ở mọi lúc mọi nơi: khi đánh răng, khi mặc đồ, và trong khoảng thời gian 30 giây ngắn ngủi băng qua phòng khách, anh ấy cũng đọc.

“Bí mật của tôi là tôi đọc ở mọi khoảnh khắc chuyển tiếp hành động.” Và trong vòng suốt 8 năm qua, anh ấy tối ưu hóa thời gian của mình bằng cách nghe sách nói ở tốc độ gấp 3 lần so với thông thường.

Tôi cũng biết Tom. Chúng tôi thậm chí còn từng làm việc cùng nhau. Cậu ấy là một anh chàng tuyệt vời và là một người yêu thích sách vở. Nhưng đáng tiếc là cậu ấy đã đọc sai cách mất rồi, và nếu bạn học theo cậu ấy, thì rồi sớm muộn gì bạn cũng sẽ làm sai thôi.

Bài báo này nói lợi ích của sách nói, không chỉ giúp chúng ta nghe sách nói ở tốc độ nhanh hơn mà còn giúp chúng ta “đọc” trong khi vẫn còn đang làm việc khác. Xử lí đa nhiệm trong khi đọc sách là một điều ngớ ngẩn. Nó làm tôi nhớ đến một bộ phim truyền hình Seinfeld khi nhân vật George cố gắng kết hợp thức ăn và xem thể thao để biến nó thành tình yêu.

Đọc sách tự nó đã đủ tốt cho mỗi người, và nó không chỉ chính đáng mà còn là một trong những điều tốt đẹp nhất bạn có thể sử dụng thời gian của chính mình.

Chỉ có duy nhất 2 hoạt động khác nên làm khi đọc sách để cải thiện nó:

1. Ngồi ở một vị trí đẹp.

2. Lắng nghe âm thanh du dương êm ái.

Thế là đủ, những hoạt động khác có thêm vào cũng chỉ khiến cho đọc sách trở nên kém hiệu quả mà thôi.

Một sự thật đáng buồn của việc tìm kiếm những cách để cải thiện năng suất là người ta luôn có tư tưởng tham bát bỏ mâm, chăm chăm tiết kiệm những cái nhỏ mà lại bất cẩn tiêu tốn những cái lớn. Họ dành hàng giờ đồng hồ để làm email chung để tiết kiệm 20 giây để trả lời khi có ai đó gửi thư đến đến, nhưng lại sẵn sàng bay ra nước ngoài tham dự một hội thảo kéo dài 3 ngày nơi mà chẳng gì được giải quyết hết. Họ mày mò mãi mới tìm ra một phần mềm luyện viết hay nhưng lại chần chừ ngồi sử dụng nó ngay lập tức. Họ thuê một trợ lý ảo để quản lý lịch trình nhưng lại chẳng bao giờ hỏi các cuộc họp và và các cuộc điện thoại khi nào thì xảy đến.

Hãy lấy chiến lược của Tom là ví dụ. Người ta thường hay khoe mẽ rằng làm thế nào họ đã đọc cả một đống sách. Chẳng khác gì người ở thời kỳ đồ đá. Tất cả thời gian bạn dành để đánh răng và vô số những thời khắc khác, đặc biệt khi bạn đang tua nhanh thời gian ở mức độ gấp 3 lần, thì dường như là một cuộc tranh cãi hấp dẫn. Nhưng bài báo đã chỉ ra rằng Tom đọc được chỉ 50 cuốn mỗi năm, nghĩa là mội tuần mới xong một cuốn.

Nếu nó là 500 cuốn sách, tôi nghĩ chúng ta chắc chắn sẽ phải đọc thật kỹ bài báo và chắc mẩm phải có gì đó thú vị. Tôi thậm chí còn đọc được nhiều hơn một cuốn mỗi tuần trong khi tôi làm hai công việc toàn thời gian đồng thời đang viết thêm một cuốn sách mới. Không phải khoe khoang gì nhưng đó là sự thật. Tôi có nhiều thời gian bởi lẽ nó vô cùng quan trọng với tôi. Tôi biến thời gian thành một phần của công việc. Có rất nhiều những bà mẹ đơn thân phải vật lộn để kiếm sống nhưng vẫn đọc hết 4 cuốn sách mượn thư viện trong một tháng. Tôi đã gặp nhiều người như thế mà chẳng dùng mẹo đọc sách nào hết.

Có rất nhiều thứ có thể bị cắt bỏ hoặc lùi lại trước khi bạn bắt đầu đọc khi đang trong bồn tắm. Và cũng có rất nhiều điều phải được làm trước (ví dụ như đọc cuốn gì, tại sao cần đọc cuốn đó, đọc xong thì học được gì) để việc đọc một cuốn sách trở nên có ý nghĩa hơn. Nhưng để tôi nói đơn giản cho bạn nghe:

Bạn không cần phải nhét việc đọc vào những giây phút ngắn ngủi khi đang làm việc khác, điều bạn cần làm là vứt hết những thứ tào lao khác ra khỏi việc đọc và biến nó thành đọc sách thực sự.

Ngày hôm qua, tôi bay từ Chicago đến Austin. Tôi bay vé hạng nhất, xung quang tôi toàn là doanh nhân, những người mà đúng kiểu “tôi quá bận rộn để đọc sách”. Và họ làm gì ở trên máy bay? Xem phim trên iPads, trả lời email, nói chuyện phiếm. Tôi là người duy nhất trong khoang đó đang đọc một cuốn sách giấy. Trong khoảng hai tiếng rưỡi tập trung, tôi đọc gần hết cuốn sách mới mua.

Nhưng khi tiến gần đến trang cuối của một cuốn sách không phải là điều khiến tôi tự hào. Tôi cảm thấy tự hào là mình đã có một khoảng thời gian yên tĩnh và chiêm nghiệm. Cuốn sách tôi đang đọc là về một người đàn ông đang cố hủy bỏ cuộc viễn chinh Coronado đi đến phía tây nam trên lưng ngựa. Tôi quay trở về 500 trước và lạc mình trong vùng sa mạc. Tôi thoát khỏi sự xao nhãng của thế giới thực tại. Tôi bị cuốn theo những câu chữ. Tâm trí tôi hoàn toàn bị chiếm giữ. Tôi đang học hỏi và vẫn luôn là vậy.

Phải nhớ rằng chúng ta chẳng có phần thường nào vào cuối đời nhờ vào việc đã khuấy đảo được nhiều cuốn sách nhất có thể. Nhớ rằng phải luôn quý chất hơn lượng. Vấn đề không nằm ở việc bạn đọc xong bao nhiêu cuốn sách, số sách bạn đọc sẽ chẳng bao giờ nhiều hơn số sách thư viện đâu. Mà vấn đề là bạn đọc cuốn sách nào, lựa chọn sách đọc khiến bạn trở nên tốt đẹp hơn nhiều. Thời gian bạn dành để đọc chúng, thời gian bạn rút ra điều gì đó hay ho và ý nghĩa từ cuốn sách mới là điều bạn sẽ nhớ mãi đến cuốn cuộc đời. Đó mới là phần thưởng thực sự.

Vậy nên với những người yêu thích việc đọc sách, những người đọc rất nhiều và nghĩ rằng mọi người cũng nên đọc nhiều hơn, với những người sẽ mỉm cười khi thấy doanh số bán sách nói của tôi vào cuối năm tăng nhiều hơn, tôi chỉ cầu xin các bạn một điều:

Làm ơn đừng tự tước đoạt đi một trong những trải nghiệm quan trọng nhất của cuộc đời bạn. Đừng đuổi theo hiệu năng khi đọc sách.

Tôi biết năng suất có ý nghĩa rất lớn, nhưng chúng không có ích gì với việc đọc đâu.

Có duy nhất một nguyên tắc mà những kẻ đọc sách vĩ đại thường chia sẻ: Họ đánh giá cao việc đọc. Họ coi nó là một việc cần ưu tiên làm trước. Họ không nhét việc đọc xen lẫn trong những sự ưu tiên khác. Họ biến nó trở thành ưu tiên hàng đầu. Họ biết rằng kể từ đây, mọi thứ sẽ đi liền theo, bạn càng đọc nhiều và càng dành nhiều thời gian cho mỗi cuốn sách thì bạn càng cải thiện việc đọc của chính mình. Họ yêu thích đọc sách nhưng lại không cố dồn ép bản thân đọc cho đến khi phát chán. Không, thay vào đó, họ thưởng thức từng cuốn sách.

Và bạn cũng nên làm vậy.

Nguồn: Trạm Đọc |

Đăng bởi Để lại phản hồi

CÂU CHUYỆN NGẮN: BÀI HỌC TỪ NGƯỜI THẦY DẠY VÕ

Phần lớn hạnh phúc hay bất hạnh được quyết định bởi tính cách của bạn chứ không phụ thuộc vào hoàn cảnh” – Martha Washington.

Một cậu bé 10 tuổi quyết định học môn võ judo cho dù cánh tay trái của cậu đã mất trong một tai nạn xe hơi. Cậu theo học judo với một võ sư Nhật.

Vì tin rằng mình đã học tập rất chuyên cần và tiến bộ nên cậu vô cùng thắc mắc tại sao sau ba tháng tập luyện mà thầy chỉ dạy cho mình mỗi một thế võ duy nhất.

Cuối cùng, không kiên nhẫn nổi nữa, cậu bé hỏi thầy:

– Thưa thầy, chẳng lẽ con không thể học được các thế võ khác sao?

Ông trả lời:

– Đây là thế võ duy nhất thầy dạy con, cũng chính là thế võ duy nhất mà con cần phải học.

Tuy không hiểu hết lời thầy nhưng tin tưởng ở thầy, cậu bé tiếp tục tập luyện.

Nhiều tháng sau, lão sư phụ dẫn cậu đến tham dự một cuộc thi judo. Cậu bé rất ngạc nhiên khi thấy mình thắng dễ dàng trong hai trận đầu.

Trận thứ ba khó khăn hơn nhưng sau một hồi, đối phương mất kiên nhẫn trong các đòn tấn công, cậu bé đã khéo léo sử dụng thế võ và chiến thắng. Vẫn chưa hết ngạc nhiên vì thành công của mình, cậu tự tin bước vào trận chung kết.

Lần này, đối thủ của cậu là một võ sinh cao lớn, to khỏe và dày dặn kinh nghiệm hơn. Vào trận không lâu, cậu bé đã liên tiếp trúng đòn và hoàn toàn bị đối phương áp đảo. Hết hiệp đầu, sợ cậu bé bị thương, trọng tài ra hiệu kết thúc trận đấu sớm nhưng người thầy của cậu không đồng ý:

Cứ để cậu bé tiếp tục. – Võ sư yêu cầu.

Ngay sau khi trận đấu bắt đầu lại, đối phương phạm phải sai lầm nghiêm trọng: anh ta coi thường đối thủ và mất cảnh giác. Ngay lập tức cậu bé dùng thế võ duy nhất của mình quật ngã đối phương và khóa chặt anh ta trên sàn.

Cậu bé đã đoạt chức vô địch.

Trên đường về, hai thầy trò ôn lại các thế đánh trong từng trận đấu.

Lúc này cậu bé mới thu hết can đảm nói ra cái điều ám ảnh trong đầu mình bấy lâu nay:

– Thưa thầy, làm sao con có thể trở thành vô địch chỉ với một thế võ như thế?

Con chiến thắng vì hai lý do. Người thầy trả lời.

– Lý do thứ nhất con gần như đã làm chủ được một trong những cú đánh hiểm và hiệu quả nhất của môn võ này. Lý do thứ hai, cách duy nhất mà đối thủ của con phá được thế võ đó là họ phải giữ chặt cánh tay trái của con lại

– Mà con lại không có tay trái.

Đôi khi, một điểm yếu của ai đó lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu điểm là một điều tốt nhưng nếu có thể biến khuyết điểm thành lợi thế lại càng là một điều kỳ diệu hơn. Hãy tin vào chính mình, bạn có thể làm tất cả!

“Hãy biến nghịch cảnh thành cơ hội giúp bạn đạt được những điều tốt đẹp hơn.” – Wille Jolley

Đăng bởi Để lại phản hồi

7 KỸ NĂNG GIÚP TRẺ TĂNG “SỨC ĐỀ KHÁNG” TINH THẦN , NĂNG LỰC XÃ HỘI

Sau những nghiên cứu về các đặc điểm có liên quan đến việc tối ưu hóa khả năng phát triển của trẻ, nhà tâm lý học đã đúc rút 7 kỹ năng trẻ cần có để tăng “sức đề kháng” tinh thần, năng lực xã hội…

Nhà tâm lý học giáo dục Michele Borba cho rằng trẻ em cần có tuổi thơ an toàn, được yêu thương và có kỷ luật, nhưng cũng cần quyền tự chủ, năng lực và quyền tự quyết để phát triển.

Sau đây là 7 kỹ năng giúp trẻ trở thành người thành công.

1. Sự tự tin

Các bậc cha mẹ thường đánh đồng lòng tự trọng với sự tự tin. Họ nói rằng “con thật đặc biệt”; hoặc “con có thể làm bất cứ điều gì con muốn”.

Tuy nhiên, thực tế có rất ít bằng chứng cho thấy việc nâng cao lòng tự trọng sẽ làm tăng khả năng thành công trong công việc và học tập, thậm chí là hạnh phúc đích thực.

Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng, những đứa trẻ coi điểm số của mình là do nỗ lực và điểm mạnh của bản thân sẽ thành công hơn trẻ tin rằng chúng không thể kiểm soát được kết quả học tập.

Sự tự tin thực sự là kết quả của việc con làm tốt, đối mặt với những trở ngại, tạo ra giải pháp và tự mình khắc phục. Những đứa trẻ có lòng tự tin biết rằng chúng có thể thất bại nhưng cũng có thể đưa ra giải pháp giải quyết vấn đề.

2. Đồng cảm

Có 3 loại đồng cảm cần lưu ý. Sự đồng cảm về tình cảm là khi con chia sẻ cùng người khác và thấu hiểu cho cảm xúc của họ. Sự đồng cảm trong hành vi là khi sự thấu cảm thúc đẩy con hành động với lòng trắc ẩn. Sự đồng cảm về mặt nhận thức là khi trẻ hiểu được suy nghĩ và biết đặt mình vào vị trí của người khác.

Để giúp con phát triển sự đồng cảm, phụ huynh có thể dạy con bằng cách:

– “Gắn nhãn” cảm xúc: Chủ ý gọi tên cảm xúc theo từng ngữ cảnh nhất định để giúp con có vốn từ vựng về cảm xúc, chẳng hạn: “Con đang hạnh phúc”, “Con cảm thấy buồn”…

– Đặt câu hỏi: Một số câu hỏi như “Con cảm thấy thế nào?”, “Con sợ hãi điều gì ư?”… giúp con nhận ra rằng, mọi cảm giác hiện hữu đều là điều rất bình thường. Cách mà con chọn để thể hiện chúng có thể khiến con gặp rắc rối.

– Chia sẻ cảm xúc: Trẻ em cần có cơ hội để bày tỏ cảm xúc của mình một cách thoải mái. Hãy tạo ra không gian đó bằng cách chia sẻ cảm xúc của chính bạn, ví dụ: “Bố/mẹ không ngủ đủ giấc nên đôi khi hay cáu gắt”, “Bố/mẹ thất vọng với cuốn sách này”…

– Để ý đến người khác: Cha mẹ có thể chỉ ra cảm xúc khuôn mặt và ngôn ngữ cơ thể của người xung quanh: “Con nghĩ ông ấy cảm thấy thế nào?”, “Con đã bao giờ cảm thấy như thế này chưa?”…

3. Tự chủ

Khả năng kiểm soát suy nghĩ, cảm xúc, hành động và mong muốn của trẻ là một trong những điểm mạnh có tương quan cao nhất đối với sự thành công và là bí mật đáng ngạc nhiên chưa được khai thác để giúp trẻ phát triển.

Một cách để dạy con tính tự chủ là đưa ra các tín hiệu. Một số trẻ gặp khó khăn trong việc thay đổi trọng tâm giữa các hoạt động. Đó là lý do tại sao giáo viên sử dụng “tín hiệu chú ý”, như rung chuông hoặc tín hiệu lời nói “Hãy nhìn lên trên”.

Phát ra một tín hiệu, cùng nhau thực hiện và đợi kết quả, chẳng hạn: “Bố/mẹ cần con chú ý trong một phút này”, “Con đã sẵn sàng để nghe chưa”.

Các bậc phụ huynh cũng có thể nhắc nhở con dừng lại một chút để suy nghĩ trước khi hành động: “Nếu con đang tức giận, hãy đếm đến 10 trước khi con trả lời” hay “Đừng nói bất cứ điều gì khi con không muốn người khác biết”.

4. Chính trực

Sự chính trực là tập hợp các niềm tin, năng lực, thái độ và kỹ năng đã học được nhằm giúp trẻ biết điều gì là đúng và sai. Một điều quan trọng không kém là hãy để cho con không gian để phát triển bản sắc đạo đức của riêng chúng. Ngoài ra, cha mẹ đừng quên thừa nhận, khen ngợi khi con có hành vi đúng đắn, để chúng nhận ra rằng bạn coi trọng điều đó.

Dạy con về lòng chính trực, sau đó mô tả hành động để trẻ biết mình đã làm gì để được công nhận. Ngoài ra, phụ huynh cũng nên sử dụng từ “bởi vì” giúp lời khen ngợi trở nên cụ thể hơn. Chẳng hạn, “Điều đó cho thấy con là người chính trực vì đã không hùa theo câu chuyện phiếm”; “Con đã thể hiện sự chính trực khi biết giữ lời hứa đi với bạn mặc dù con phải từ bỏ bữa tiệc”.

5. Tính tò mò

Sự tò mò giúp con trẻ theo đuổi và mong muốn khám phá những sự kiện mới lạ và đầy thử thách, cam go. Để kích thích sự tò mò của trẻ, Michele Borba thường sử dụng đồ chơi, tiện ích hay trò chơi có kết thúc mở; chẳng hạn như sơn, các loại sợi và que kem để tạo ra các công trình, hoặc đưa ra những chiếc kẹp giấy, dụng cụ làm sạch đường ống và thử thách con xem chúng có thể sử dụng món đồ đó bằng bao nhiêu cách khác thường.

Thay vì nói “Con làm thế sẽ không hiệu quả”, hãy thử nói với con trẻ: “Hãy xem điều gì sẽ xảy ra!”. Thay vì đưa ra câu trả lời, cha mẹ hãy hỏi: “Con đang nghĩ gì?”, “Làm sao con biết?”, “Làm thế nào mà con có thể tìm ra chúng?”.

Khi con đọc một cuốn sách, xem một bộ phim hoặc chỉ đi ngang qua ai đó, hãy sử dụng những câu hỏi “Bố/mẹ tự hỏi”: “Bố/mẹ tự hỏi cô ấy đang đi đâu”, “Bố/mẹ tự hỏi tại sao họ lại làm như vậy?”, “Bố/mẹ tự hỏi điều gì xảy ra tiếp theo?”.

6. Sự kiên trì

Sự kiên trì giúp trẻ có thể tiếp tục tiến lên khi mọi thứ xung quanh có thể khiến con nản chí. Sai lầm có thể khiến con đi chệch hướng và không đến được mục tiêu. Vì vậy, cha mẹ hãy giúp con khắc phục và xác định những vấp ngã của con.

Một số trẻ bỏ cuộc vì cảm thấy quá tải khi gặp phải nhiều vấn đề hoặc một chồng bài tập. Việc chia nhỏ các nhiệm vụ thành các phần nhỏ hơn sẽ giúp ích cho những đứa trẻ gặp khó khăn trong việc tập trung.

Ví dụ, cha mẹ có thể dạy con gái mình “chia nhỏ” bằng cách che tất cả các bài toán của con bằng một tờ giấy, ngoại trừ hàng trên cùng. Hạ tờ giấy xuống hàng tiếp theo khi mỗi hàng toán được hoàn thành.

Những đứa trẻ lớn hơn có thể viết mỗi bài tập vào một tờ giấy dính, theo thứ tự độ khó và làm một việc tại một thời điểm. Phụ huynh khuyến khích trẻ làm điều khó nhất trước để con không quá căng thẳng và phải nghĩ về nó cả đêm. Sự tự tin và tính kiên trì được xây dựng khi trẻ hoàn thành các công việc lớn hơn một mình.

7. Lạc quan

Những đứa trẻ lạc quan coi những thách thức và trở ngại là tạm thời có thể vượt qua được, vì vậy chúng có nhiều khả năng thành công hơn. Còn những đứa trẻ bi quan coi những thử thách là vĩnh viễn, giống như những khối xi măng không thể di chuyển, nên sẽ có nhiều khả năng bỏ cuộc.

Dạy trẻ tinh thần lạc quan bắt đầu từ chính các bậc cha mẹ. Hãy điều chỉnh những thông điệp hằng ngày và tự đánh giá xem liệu phụ huynh có nhìn nhận mọi chuyện theo hướng bi quan hay lạc quan hơn không. Theo đó, bạn thường mô tả mọi thứ là tích cực hay tiêu cực, toàn diện hay chủ quan, qua lăng kính màu hồng lạc quan hay màu xám buồn tẻ… Bạn bè và gia đình có nói như vậy về bạn không?

Nếu bạn thấy tinh thần của mình đang nghiêng về một bên, hãy nhớ rằng sự thay đổi bắt đầu bằng cách nhìn vào gương. Nếu bạn thấy mình bi quan, hãy viết ra lý do trở nên lạc quan hơn sẽ hữu ích. Thay đổi là khó, nhưng điều quan trọng là cha mẹ phải là tấm gương cho những gì bạn muốn con mình học hỏi.

Theo: Dân trí

Đăng bởi Để lại phản hồi

9 LÝ DO TRÌ HOÃN THÀNH CÔNG CỦA BẠN

Với suy nghĩ chỉ lướt Facebook một chút rồi sẽ làm tiếp, bạn có thể bị sa đà, khiến công việc bị tồn đọng.

1. Thất bại trong quá khứ

Ai cũng từng trải qua thất bại. Đôi khi bạn cố gắng rất nhiều nhưng kết quả không như mong muốn. Khi đó, chúng ta có hai lựa chọn. Một là thất vọng và tiếc nuối; hai là phân tích tình huống, hiểu mình làm sai ở đâu và thử lại lần nữa. Stephen King, ông hoàng truyện kinh dị của nước Mỹ là ví dụ điển hình về tính kiên nhẫn. Dù tác phẩm đầu tay bị từ chối 30 lần bởi các nhà xuất bản khác nhau, ông vẫn không hề bỏ cuộc.

2. Mục tiêu không thực tế

Ước mơ có thể biến thành mục tiêu, nếu bạn hiểu rõ tiềm lực của bản thân và lên kế hoạch đúng đắn để đạt được đó. Nếu mục tiêu đặt ra có vẻ không thực tế, bạn nên thay đổi một chút hoặc chia thành các mục tiêu nhỏ hơn.

3. Tìm người để đổ lỗi

Thế giới có hai kiểu người. Kiểu thứ nhất không ngừng đổ lỗi người khác cho thất bại của bản thân, kiểu thứ hai tự chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình. Kiểu người thứ nhất có thể chỉ trích chính phủ, đất nước, bố mẹ không cho mình đủ nguồn lực để đạt được thành công. Trong khi đó, kiểu người thứ hai biết rõ rằng thành công phụ thuộc vào nỗ lực, sự kiên trì và mục tiêu do chính mình đề ra. Thất bại trong quá khứ thậm chí có khả năng thúc đẩy họ thành công hơn trong tương lai.

4. Suy diễn quá nhiều

Việc tự lý giải bản thân theo hướng tiêu cực khiến vấn đề trở nên trầm trọng hơn. Khi nghĩ quá nhiều, bạn sẽ luôn cảm thấy buồn chán, thậm chí tuyệt vọng. Điều này không giúp bạn tiến gần tới thành công mà đẩy bạn đi xa hơn. Do đó, bạn hãy tập cách tự lý giải hay phê bình bản thân một cách hợp lý, logic.

5. Thiếu sự ủng hộ từ người thân

Sự ủng hộ của người thân có ý nghĩa lớn trong chặng đường đạt được thành công. Tuy nhiên, đôi khi bạn có thể đối mặt với những hiểu lầm hay ý kiến tiêu cực từ họ, khiến mọi chuyện trở nên khó khăn hơn. Trong tình huống này, bạn nên kiềm chế cơn giận để đừng gây ra những xung đột không đáng có. Lựa chọn tốt nhất là thể hiện tình cảm với những người bạn yêu thương, đồng thời giải thích việc bạn đang làm quan trọng như thế nào, bạn muốn đạt được kết quả gì và sự ủng hộ của họ có ý nghĩa ra sao.

6. Không chịu trách nhiệm cho hành động của mình

Không phải mọi việc xảy ra trong đời đều là lỗi của chúng ta, nhưng chúng ta phải chịu trách nhiệm. Đổ lỗi cho người khác hay hoàn cảnh sẽ không giúp thay đổi tình hình. Với việc nhận trách nhiệm, bạn có thể khiến mọi việc trở nên thuận lợi hơn trong tương lai. Khả năng nhận lỗi và sửa lỗi là điều kiện tiên quyết để thành công.

7. Bỏ cuộc giữa chừng

Bạn từng bắt tay vào nhiều việc cùng lúc và không hoàn thành bất kỳ việc gì hay chưa? Bạn có thể hăng hái đặt mục tiêu tập thể thao, ăn uống lành mạnh, nhưng nhanh chóng dừng sau một tuần hoặc một tháng. Lý do duy nhất cho việc này là sự thiếu kiên trì khi không nhìn thấy kết quả rõ ràng ngay trước mắt.

8. Không tập trung vào mục tiêu cụ thể

Đa số trong chúng ta sống và làm việc theo nguyên tắc sau: “Lướt Facebook vài phút nữa thôi và mình sẽ quay lại với công việc”. Sau đó, chúng ta bị cuốn hút vào những tin tức thay đổi liên tục trên mạng và khó lòng tập trung vào nhiệm vụ quan trọng hơn. Kết quả, chúng ta còn rất nhiều công việc tồn đọng, một đống quần áo bẩn chưa giặt trong khi bản thân vẫn đang lướt Facebook

9. Mơ mộng hão huyền

Nhiều người thường dành nhiều thời gian để mơ mộng và không nhìn vào thực tế. Việc này trở thành thói quen, khiến họ sống trong thế giới tưởng tượng của chính mình, chờ đợi một phép màu và không nỗ lực để đạt được mục tiêu. Nếu bạn không làm gì, chỉ đứng yên một chỗ, khả năng thành công vô cùng thấp. Bạn hãy bỏ cuộc sống nhàm chán lại phía sau và thử làm điều gì đó mới mẻ để tăng cơ hội thành công.

Theo: vnexpress.net

Đăng bởi Để lại phản hồi

CÂU CHUYỆN NGẮN Ý NGHĨA

Trong cuộc họp phụ huynh, giáo viên chủ nhiệm đã ghi lên bảng đen bốn phép tính sau:

2 + 2 = 4

4 + 4 = 8

8 + 8 = 16

9 + 9 = 20

Thấy vậy các phụ huynh thi nhau nói rằng:

“Cô giáo làm sai một phép tính rồi.

Cô giáo quay người lại và chậm rãi nói rằng:

Vâng, các vị phụ huynh đều có thể rõ ràng thấy rằng phép tính này bị cộng sai.

Nhưng đằng trước có ba phép tính đều đúng, tại sao không ai để ý khen ngợi điều ấy, mà chỉ thấy mỗi một phép tính do tôi làm sai!

Sau đó cô giáo đã nói một cách đầy chân thành sâu sắc:

Các vị phụ huynh thân mến, bản chất của giáo dục không phải là tìm tòi phát hiện ra cái sai của con trẻ, mà là kịp thời tán dương những điều trẻ làm đúng.

Làm người cũng vậy. Nếu bạn đối xử tốt với ai đó cả trăm, cả nghìn lần, người đó sẽ coi đó như một thói quen. Và chỉ một lần bạn làm phật ý người đó, thì mọi điều tốt trước kia có thể bị phủ định hoàn toàn và người ta chỉ còn chú tâm đến lỗi lầm ấy của bạn!

Đây chính là nguyên tắc về bản chất con người: 100 – 1 = 0.

Giữa bạn bè với nhau cũng vậy, giữa gia đình người thân cũng thế.

Chủ đề này được đưa ra ngày hôm nay là để tình bạn và tình cảm gia đình của các bạn độc giả có thể kéo dài lâu bền.

Lùi một bước trong tình bạn để mối quan hệ thăng hoa, nhường một bước trong tình thân để hòa khí cả nhà dâng cao.

Người xưa có câu: “Chịu ơn một giọt, báo ơn một dòng”

Đây chính là chân lý làm người, từ trẻ con đến người lớn, chúng ta đều cần học cách nhớ ơn báo đáp.